Skip to content

Trải nghiệm Hướng dẫn leo núi ngắm lá thu: Vườn quốc gia Seoraksan so với Naejangsan như người bản xứ

a view of a city from a high point of view

Hướng dẫn leo núi ngắm lá thu: Vườn quốc gia Seoraksan so với Naejangsan là gì?

Nếu bạn cần câu trả lời ngay lập tức: Seoraksan là lựa chọn hoàn hảo cho những ai thích chinh phục những đỉnh núi đá granit hùng vĩ và đi vào giữa tháng 10, trong khi Naejangsan lại nổi tiếng với những “đường hầm” lá phong đỏ rực rỡ và phù hợp hơn cho việc đi dạo thư thả vào đầu tháng 11. Theo người dân địa phương, nói ngắn gọn, chọn Seoraksan để “leo”, còn chọn Naejangsan để “ngắm”. Vắng vẻ bất ngờ khi tôi đến.

Vẻ đẹp đối lập: Đá gồ ghề vs. Lá phong đỏ rực

Thú thật, lần đầu tiên đứng trước Ulsanbawi ở Seoraksan, chân tôi đã run lẩy bẩy – không chỉ vì vừa leo qua 800 bậc thang kim loại dốc đứng, mà còn vì choáng ngợp trước những vách đá trắng dựng đứng xuyên qua tán lá thu nhiều màu sắc. Seoraksan (tỉnh Gangwon-do) mang vẻ đẹp mạnh mẽ, gai góc và thường chuyển màu sớm hơn, khoảng giữa tháng 10. Một điều khiến tôi khá thất vọng lần đó là hàng người chờ cáp treo Gwongeumseong. Tôi đến nơi lúc 8:30 sáng mà nhân viên báo vé đã bán hết sạch cho đến tận 2 giờ chiều! Giá vé khoảng 15.000 KRW, nhưng bạn phải có mặt cực sớm nếu không muốn lãng phí cả ngày chỉ để chờ đợi. Ngược lại hoàn toàn, Naejangsan (tỉnh Jeolla-do) ở phía Nam lại mang đến cảm giác mềm mại hơn hẳn. Cái mà không ai nói cho bạn là tôi nhớ như in cái cảm giác đi bộ dưới “đường hầm lá phong” dài cả cây số dẫn vào đền Naejangsa – lá ở đây nhỏ xíu (người Hàn gọi là aegi-danpung hay lá phong em bé) nhưng màu đỏ thì thắm đến mức nhìn vào ảnh ai cũng tưởng tôi chỉnh màu quá tay.

  • Địa hình: Naejangsan có nhiều đường bằng phẳng, người già và trẻ em đi tốt. Seoraksan chủ yếu là dốc đá, trừ khu vực quanh đền Sinheungsa.
  • Điểm nhấn: Đừng bỏ qua đình Uhwajeong giữa hồ nước xanh ngọc ở Naejangsan – nhìn y hệt tranh thủy mặc.
  • Giao thông: Naejangsan xa Seoul hơn, đi xe buýt mất khoảng 3.5 - 4 tiếng (nếu không tắc đường).

Trải nghiệm thực tế và lời khuyên “xương máu”

Chuyện là thế này, dù bạn chọn đi đâu, hãy chuẩn bị tinh thần cho việc… tắc đường. Lần cuối tôi đi tour trong ngày đến Naejangsan vào cuối tuần đầu tháng 11, chiếc xe buýt đã kẹt cứng trên cao tốc và chúng tôi mất gần 5 tiếng mới lết tới nơi, lúc đó bụng đói meo và trời đã bắt đầu xám xịt. Mệt kinh khủng. Vì thế, nếu được, hãy tránh đi vào Thứ Bảy hoặc Chủ Nhật. Cá nhân tôi thấy nếu bạn chỉ có sức đi bộ nhẹ nhàng tầm 1-2 tiếng, Naejangsan ăn đứt Seoraksan về độ lãng mạn và dễ chịu. Nhưng cảm giác ngồi bệt xuống một tảng đá ở Seoraksan, ăn một cuộn kimbap lạnh ngắt trong khi gió thu thổi vù vù bên tai và nhìn xuống thung lũng Cheonbuldong… Vé vào khoảng 300,000 đồng. À, đừng quên mang theo khoảng 20.000 - 30.000 KRW tiền mặt. chà, nó mang lại một cảm giác thành tựu mà Naejangsan không thể nào có được. Dưới chân núi nào cũng có hàng quán bán pajeon (bánh xèo) và makgeolli (rượu gạo), mùi dầu mỡ thơm phức bay ra sẽ khiến bạn không thể cầm lòng được đâu.

Các địa điểm phổ biến cho Hướng dẫn leo núi ngắm lá thu: Vườn quốc gia Seoraksan so với Naejangsan

Nếu bạn đang phân vân thì câu trả lời nhanh là: chọn Seoraksan nếu bạn thích sự hùng vĩ của núi đá và muốn ngắm lá sớm từ giữa tháng 10. Cá nhân tôi thấy, còn nếu mê mẩn sắc đỏ rực rỡ của những hầm lá phong nhỏ xíu và đi vào cuối tháng 10, Naejangsan chắc chắn là “vua” của mùa thu. Nơi đây đầy khách du lịch và người địa phương.

Seoraksan và những góc khuất ít người biết

Thú thật, lần đầu mình đến Seoraksan vào tầm 3 giờ chiều, đứng trên đỉnh Ulsanbawi mà gió thổi lạnh đến mức run cầm cập, dù lúc đó mới giữa tháng 10. Đa số mọi người chỉ tập trung ở khu vực cáp treo vì lười leo, nhưng mình lại thích đi bộ hướng về phía Baeksadam hơn. Ở đó yên tĩnh hơn hẳn, nước suối trong vắt và lá vàng phản chiếu xuống mặt hồ nhìn ảo diệu lắm. Bạn có biết điều gì làm mình thích nhất không? Chính là cái mùi gỗ mục lẫn trong không khí lạnh ngắt, cực kỳ tỉnh người luôn.

  • Vé xe buýt liên tỉnh từ ga Dong Seoul đi Sokcho khoảng 19,000 - 22,000 won.
  • Thời gian di chuyển tầm 2 tiếng 30 phút đến 3 tiếng.
  • Nên mua vài quả hồng giòn bán bên vệ đường ga Sokcho, ngọt lịm mà chỉ khoảng 5,000 won một túi to.

Naejangsan - Đẹp dã man nhưng “mệt” vì đông

Nói chung là lá phong ở Naejangsan đỏ rực rỡ nhất Hàn Quốc, không đâu sánh bằng, nhưng mà - trời ơi - lượng người đổ về đây vào cuối tuần đúng là ác mộng. Mình vẫn nhớ như in cái cảm giác chen chúc trên xe điện trung chuyển, nhưng khi nhìn thấy cái lầu Uhwajeong soi bóng xuống hồ nước xanh ngắt giữa rừng lá đỏ, mình kiểu… “wow”, mọi mệt mỏi bay biến hết. Nếu muốn trốn đám đông, mình gợi ý thật lòng là hãy đi đường mòn phía sau chùa Baekyangsa, cảnh đẹp không kém mà lại thanh tịnh, nghe rõ cả tiếng lá khô xào xạc dưới chân. Tôi nhận thấy rằng thế nên, nếu muốn tiết kiệm, bạn cứ thủ sẵn cơm cuộn mua ở mấy cửa hàng tiện lợi gần ga Jeongeup cho chắc bụng. Một điểm trừ nhẹ là giá cả ăn uống quanh cổng vườn quốc gia hơi “chát”, một bát Bibimbap đơn giản cũng phải tầm 12,000 - 15,000 won. Nếu có thể, hãy đặt một đêm Temple Stay tại chùa để trải nghiệm cảm giác tỉnh dậy giữa rừng già, mùi nhang trầm quyện với sương sớm - thực sự rất khó quên. Thật ra, mình thấy đi Naejangsan mà không ghé qua chùa Baekyangsa thì coi như mất một nửa cái hay của mùa thu phương Nam rồi.

Tại sao Hướng dẫn leo núi ngắm lá thu: Vườn quốc gia Seoraksan so với Naejangsan quan trọng?

Việc đặt hai “ông vua” mùa thu này lên bàn cân thực ra là để bạn biết mình thuộc “gu” leo núi nào: thích thử thách giữa đại ngàn hùng vĩ hay muốn dạo bước thong dong giữa rừng lá đỏ rực như tranh vẽ. Seoraksan đại diện cho sự mạnh mẽ, hoang sơ của miền Bắc, trong khi Naejangsan lại mang nét thơ mộng, quyến rũ đặc trưng của miền Nam Hàn Quốc.

Dấu ấn lịch sử và văn hóa thưởng ngoạn

Từ xa xưa, người Hàn đã coi việc leo núi ngắm lá thu là một nghi thức tinh thần để trân trọng sự chuyển giao của đất trời. Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên đứng ở đỉnh Daecheongbong thuộc Seoraksan vào tầm 6 giờ sáng, gió lạnh tạt thẳng vào mặt buốt giá nhưng khi nắng vàng bắt đầu rải trên những rặng núi đá vôi xám xịt xen lẫn sắc đỏ rực của lá phong - trời ơi - cảm giác đó thực sự rất choáng ngợp. Ở đây, sự kết hợp giữa đá, nước và lá tạo nên một vẻ đẹp rất “đời”, rất thô mộc.

  • Thời điểm vàng: Seoraksan thường thay lá sớm nhất, khoảng cuối tháng 9 đến giữa tháng 10.
  • Độ khó: Các cung đường như Ulsanbawi khá dốc, đòi hỏi bạn phải có sức bền tốt và một đôi giày leo núi xịn sò.
  • Giá vé: Vào cửa vườn quốc gia thường miễn phí, nhưng vé cáp treo lên đỉnh Gwongeumseong là khoảng 15.000 won.

Tại sao trải nghiệm thực tế lại khác xa ảnh mạng?

Nói thật nhé, nếu bạn đi không đúng lúc thì chỉ thấy người là người thôi, mệt lắm. Tôi đã từng trải qua một “cú sốc” nhẹ khi xếp hàng tận 2 tiếng đồng hồ chỉ để chờ xe buýt trung chuyển tại Naejangsan. Nhưng bù lại, khi đi bộ dưới “đường hầm lá phong” huyền thoại với hơn 100 loài cây khác nhau, cái mùi lá khô thơm nhẹ hòa lẫn với không khí se lạnh làm tôi quên sạch bực dọc. Âm thanh suối chảy róc rách quanh lầu Uhwajeong thực sự là một liệu pháp chữa lành tâm hồn đúng nghĩa. Chính là nhờ giống phong “cánh tay em bé” với lá siêu nhỏ và đỏ thẫm. Mà này, bạn có biết tại sao Naejangsan lại nổi tiếng đến thế không? So với sự hùng vĩ của Seoraksan, Naejangsan mang lại cảm giác gần gũi và dễ chạm vào hơn. Một trải nghiệm đáng tiền khác là ở lại qua đêm tại các ngôi chùa như Baekyangsa (phí khoảng 60.000 - 80.000 won); dậy sớm nghe tiếng chuông chùa giữa rừng lá đỏ là điều mà bạn không bao giờ tìm thấy ở Seoul xô bồ đâu. Bạn thích sự mạo hiểm hay nét thanh bình? Cá nhân tôi, nếu chỉ để ngắm lá và chụp ảnh đẹp, tôi sẽ chọn Naejangsan không chút do dự. Vé vào khoảng 300,000 đồng.

Lưu ý theo mùa về Hướng dẫn leo núi ngắm lá thu: Vườn quốc gia Seoraksan so với Naejangsan

Nếu bạn muốn ngắm lá đỏ sớm nhất, hãy chọn Seoraksan vào giữa tháng 10. Còn nếu thích kiểu thảm lá vàng rực rỡ, lãng mạn mà đường đi lại bằng phẳng, dễ thở hơn thì cứ nhắm Naejangsan tầm đầu tháng 11 mà đi. Đừng đi quá muộn kẻo chỉ còn thấy cành khô thôi nhé! Từ góc nhìn của tôi, Bầu không khí ấm áp rất thoải mái.

Chạy đua với thời gian và dòng người

Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác rét run lúc 4 giờ sáng đứng đợi xe bus ở Sokcho để vào Seoraksan. Thực sự là một cuộc chiến! Nếu bạn không đi sớm, dòng người đông nghịt sẽ khiến bạn mất đến 2-3 tiếng chỉ để nhích từng chút một lên cáp treo. Seoraksan thường đón những đợt lá đỏ đầu tiên từ phía Bắc, không khí ở đây sắc lạnh, mang chút mùi gỗ thông khô và tiếng lá xào xạc rất đặc trưng.

  • Seoraksan: Thời điểm đẹp nhất thường từ 15/10 đến 25/10.
  • Naejangsan: Đỉnh điểm rơi vào khoảng 5/11 đến 15/11.
  • Lưu ý xe cộ: Nên đặt vé xe bus liên tỉnh trước ít nhất 1 tuần trên app T-money GO vì những ngày này vé “cháy” cực nhanh, nhất là các chuyến sáng sớm từ Seoul.

Leo núi thực thụ hay chỉ là dạo bộ ngắm cảnh?

Cá nhân tôi thấy Naejangsan “dễ tính” hơn nhiều. Đường đi từ cổng vào đến đền Naejangsa gần như phẳng lì, hai bên là hàng cây phong tạo thành một đường hầm đỏ rực – đẹp đến mức tôi đứng hình mất mấy giây, chỉ mải nhìn mà quên cả chụp ảnh. Ngược lại, Seoraksan thì… ôi thôi, cái dốc lên Ulsanbawi thực sự là thử thách cho đôi chân. Tôi đã phải dừng lại thở dốc giữa chừng không biết bao nhiêu lần, tim đập thình thịch, nhưng khi nhìn xuống thung lũng nhuộm màu hổ phách từ trên cao, cảm giác mệt mỏi tan biến hết. Giá vé vào cổng các vườn quốc gia giờ đa phần đã miễn phí, nhưng bạn vẫn nên chuẩn bị khoảng 20.000 đến 30.000 won cho tiền xe bus, taxi hoặc cáp treo. À, nếu có thời gian, hãy thử đăng ký temple stay ở đền Baekyangsa tại Naejangsan. Cá nhân tôi nghĩ nó đáng giá. Theo người dân địa phương, bạn biết điều gì làm tôi ngạc nhiên nhất không? Tôi vẫn nhớ mùi nhang trầm thơm dịu và tiếng gõ mõ lúc mờ sáng giữa rừng núi đại ngàn, cảm giác đó thực sự rất khác biệt, bình yên đến lạ lùng. Đó là những cụ già người Hàn Quốc leo núi thoăn thoắt trong khi mình thì vừa đi vừa thở, đúng là nể thật sự Nhược điểm duy nhất là

Cách thưởng thức Hướng dẫn leo núi ngắm lá thu: Vườn quốc gia Seoraksan so với Naejangsan

Thực ra nếu bạn định đi Seoraksan thì tốt nhất là nên đi cực sớm, kiểu tầm 4-5 giờ sáng ấy. Mẹo nhỏ từ kinh nghiệm: tôi còn nhớ lần đầu đi, chủ quan ngủ quên đến tận 7 giờ mới ra bến xe Express Bus Terminal, kết quả là đứng đợi dài cổ vì xe nào cũng kín chỗ. Giá vé xe khách tầm 17.000 đến 23.000 won tùy loại ghế, nhưng cái mệt nhất là kẹt xe đoạn vào cổng vườn quốc gia, nhích từng chút một luôn. Nói thật là nếu không đi sớm thì bạn sẽ dành cả ngày chỉ để nhìn… đuôi xe người khác thôi. Không khí lúc sáng sớm ở đây lạnh buốt, cái lạnh sực nức mùi lá thông già rất đặc trưng của vùng Gangwon.

Trải nghiệm thực tế tại Seoraksan và Naejangsan

Nếu Seoraksan hùng vĩ với những vách đá vôi xám xịt thì Naejangsan lại mang cái nét thơ mộng hơn nhiều với những tán lá phong đỏ lịm. Bạn có biết điều gì làm tôi ngạc nhiên nhất không? Đó là những cây phong ở đây lá nhỏ xíu như bàn tay em bé, người Hàn gọi là “danpung”. Để ngắm trọn cái “đường hầm lá phong” huyền thoại thì bạn nên đi từ ga Jeongeup rồi bắt xe buýt số 171. Nhưng mà này, đi bộ vào sâu bên trong phía chùa Baekyangsa mới thực sự là cực phẩm. Tôi đã từng ở lại đây một đêm để trải nghiệm temple stay, giá khoảng 70.000 won. Thức ăn - ôi trời ơi - tuy toàn đồ chay thôi nhưng vị thanh đạm, thơm mùi nấm rừng và tương bần, ăn xong thấy người nhẹ bẫng hẳn.

Mẹo nhỏ để chuyến đi trọn vẹn hơn

Về văn hóa leo núi, người Hàn họ “cháy” lắm, ai cũng trang bị từ đầu đến chân như dân chuyên nghiệp dù chỉ đi dạo vài cây số. Đừng ngạc nhiên khi thấy các cô chú trung niên mang theo cả một “đại tiệc” mini gồm kimbap, hoa quả và đặc biệt là rượu makkoli để nhâm nhi trên đỉnh núi nhé. Thế nhưng, một điểm tôi thấy hơi phiền là các quán ăn ngay cổng vườn quốc gia thường hét giá khá cao, một đĩa bánh kếp hành pajeon có khi lên tới 20.000 won.

  • Tự chuẩn bị nước suối và vài thanh sô-cô-la mua ở cửa hàng tiện lợi trước khi đi.
  • Luôn mang theo một chiếc áo khoác gió mỏng vì gió trên đỉnh Daecheongbong thổi mạnh kinh khủng, buốt thấu xương luôn.
  • Nếu không muốn leo bộ, cáp treo ở Seoraksan giá 15.000 won cũng ổn, nhưng nhớ phải lấy số thứ tự ngay khi vừa đến cổng. Mặt hồ lúc đó phẳng lặng, phản chiếu sắc đỏ của lá và màu xanh lấp lánh của cái đình nhỏ, nhìn đẹp đến mức nghẹt thở. Nếu bạn muốn tìm một chỗ yên tĩnh hơn, hãy thử các lối mòn nhỏ thay vì đi đường chính, tuy hơi dốc một tí nhưng không gian cực kỳ riêng tư. Hồi tôi đi Naejangsan, vì mải mê chụp ảnh ở hồ Uhwajeong mà suýt nữa lỡ chuyến xe buýt cuối cùng về ga. Thật lòng mà nói, tôi vẫn thích cái cảm giác ngồi bệt xuống một tảng đá, nghe tiếng suối chảy róc rách và ngắm những chiếc lá phong xoay tròn trong gió hơn là chen chúc giữa đám đông. Tôi cho rằng

Lời khuyên thực tế cho Hướng dẫn leo núi ngắm lá thu: Vườn quốc gia Seoraksan so với Naejangsan

Bạn nên chuẩn bị khoảng 60.000 đến 90.000 Won cho một chuyến đi trọn gói từ Seoul, bao gồm cả tiền xe và ăn uống. Muốn ngắm lá đỏ mà không “hành xác” thì hãy chọn Naejangsan, còn thích chinh phục và không ngại dốc đứng thì Seoraksan mới là chân ái. Điều quan trọng nhất - tin tôi đi - là phải có mặt ở cổng vườn quốc gia trước 7 giờ sáng nếu không muốn dành cả ngày chỉ để xếp hàng chờ cáp treo hay chen chúc giữa biển người.

Chuyện tiền nong và di chuyển sao cho khôn ngoan

Thú thực, lần đầu tôi đi Seoraksan, tôi đã sốc vì giá xe buýt từ Seoul đi Sokcho tăng vọt và cháy vé nhanh kinh khủng vào mùa cao điểm. Đi Seoraksan từ Seoul tốn khoảng 2 tiếng rưỡi, còn Naejangsan thì xa hơn một chút, tầm 3 tiếng. Tôi vẫn nhớ như in cái mùi cà phê nóng hổi ở trạm nghỉ xe buýt lúc 5 giờ sáng - thứ duy nhất cứu rỗi tôi khỏi cơn buồn ngủ vật vã.

  1. Vé xe buýt cao cấp từ Seoul đi Sokcho rơi vào khoảng 24.000 Won, ngồi êm ru nhưng nhớ đặt trước ít nhất 1 tuần trên ứng dụng Intercity Bus.
  2. Taxi từ bến xe Sokcho vào cổng Seoraksan mất thêm tầm 12.000 - 15.000 Won - cái này nếu đi nhóm 4 người thì chia ra cực rẻ, lại đỡ phải chờ xe buýt nội thành số 7 hay 7-1 cực lâu.
  3. Cáp treo ở Naejangsan giá 10.000 Won khứ hồi, nhưng hàng chờ có khi lên tới 2 tiếng đồng hồ vào cuối tuần - thế nên nếu chân còn khỏe thì tôi khuyên thật là nên đi bộ. Cái cảm giác đứng giữa bến xe lúc mờ sáng, gió lạnh tạt thẳng vào mặt làm tôi run cầm cập. Lần đầu tôi đến, nhưng mà này, khi nhìn thấy những rặng núi mờ ảo hiện ra trong sương sớm, bạn sẽ thấy mọi sự hy sinh giấc ngủ đều xứng đáng.

Những mẹo “nhỏ mà có võ” từ người địa phương

Nói thật là tôi thấy cả đống người cứ đâm đầu vào leo lên tận đỉnh núi, nhưng cái đẹp nhất của Naejangsan lại nằm ở đường hầm lá phong ngay lối vào với hàng nghìn cây rực rỡ. Đừng có dại mà tin hoàn toàn vào Google Maps ở đây nhé, chỉ có Naver Map hoặc KakaoMap mới chỉ đúng các con đường mòn nhỏ trong rừng thôi. Bạn biết điều gì làm tôi ngạc nhiên nhất không? Chính là các cụ già người Hàn leo núi nhanh thoăn thoắt với gậy leo núi chuyên nghiệp, trong khi mình mới đi được một đoạn đã thở không ra hơi.

  • Tải ngay ứng dụng của National Park Service để cập nhật tình trạng lá đổi màu theo thời gian thực, tránh việc đến nơi mà lá vẫn còn xanh ngắt.
  • Chuẩn bị sẵn tiền mặt vì mấy hàng quán nhỏ ven đường hay mấy sạp bán hạt dẻ nướng đôi khi máy quẹt thẻ bị “dở chứng”.
  • Mang theo miếng dán giữ nhiệt bỏ vào túi áo, vì trên đỉnh núi gió thổi mạnh và buốt lắm, khác hẳn dưới chân núi. Có một quán nhỏ nằm ở con hẻm thứ hai bên tay trái cổng vào Seoraksan bán món Pajeon (bánh xèo hành) cực phẩm với giá chỉ 15.000 Won. Tôi vẫn nhớ mùi gỗ mục quyện với hương quế nồng nàn tỏa ra từ các sạp hàng bán trà thảo mộc dọc đường lên đền Sinheungsa. Ngồi bệt trên sàn gỗ, nghe tiếng suối chảy róc rách và nhấm nháp miếng bánh nóng hổi - ôi thôi - lúc đó cảm giác như mọi mệt mỏi trên đời đều tan biến hết. Với tôi, Seoraksan hùng vĩ thật đấy, nhưng Naejangsan mới là nơi mang lại cái rung động dịu dàng của mùa thu xứ Kim Chi. Thực ra tốt hơn tôi mong đợi. Bầu không khí ấm áp rất thoải mái.