Tìm hiểu về Cẩm nang A-Z về xe buýt liên tỉnh và tốc hành tại Hàn Quốc
Hệ thống xe buýt đường dài ở Hàn Quốc thực sự là “cứu cánh” tuyệt vời nếu bạn muốn khám phá những ngóc ngách mà tàu cao tốc KTX chưa chạm tới. Tôi nhận thấy rằng về cơ bản, bạn sẽ gặp hai loại chính: xe buýt cao tốc (Gosok) chạy một mạch không dừng giữa các thành phố lớn, và xe buýt liên tỉnh (Sioe) ghé qua nhiều thị trấn nhỏ dọc đường. Thú thật là hồi mới sang đây, mình cứ đinh ninh đi tàu là nhất, nhưng sau vài lần thử đi xe buýt hạng sang, mình đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ vì độ tiện lợi và mức giá cực kỳ hợp lý của nó.
Phân loại xe và trải nghiệm thực tế
Đừng để ma trận tên gọi làm bạn rối trí nhé, cứ nhớ đơn giản thế này thôi. Nếu mục tiêu là đi nhanh từ Seoul xuống Busan hay Daegu, hãy chọn Express Bus. Còn nếu bạn muốn ghé thăm những vùng quê yên bình hay các điểm du lịch như Sokcho hay Gangneung, Intercity Bus là lựa chọn số một. Mình vẫn nhớ như in chuyến đi Sokcho đầu tiên vào lúc 7 giờ sáng, mình đã chọn nhầm xe liên tỉnh loại thường thay vì xe trực tiếp. Kết quả là xe dừng đón khách liên tục, tiếng loa thông báo cứ vang lên mỗi 15 phút làm mình không tài nào chợp mắt được, nhưng bù lại… mùi không khí trong lành ở các trạm dừng chân miền núi thật sự rất dễ chịu.
- General (Ilban): Xe 45 chỗ, giá rẻ nhất nhưng ghế hơi chật, đi đường dài sẽ hơi mỏi lưng.
- Excellent (Udeung): Xe 28 chỗ, ghế rộng và ngả sâu, đây là loại mình hay đi nhất (“best choice” cho túi tiền).
- Premium: Xe 21 chỗ, có rèm che riêng tư, sạc điện thoại và ghế nằm như khoang hạng nhất máy bay.
Tiện nghi và vài điểm trừ nhỏ
Nói thật lòng thì xe buýt hạng Premium ở Hàn Quốc xịn hơn mình tưởng tượng rất nhiều. Ghế ngồi êm ru, có màn hình giải trí riêng và không gian cực kỳ riêng tư. Có lần mình đi chuyến đêm từ Gwangju về Seoul trên xe Premium, mình ngủ quên luôn tới bến vì nó quá êm, cảm giác như đang nằm sofa ở nhà vậy. Giá vé thường chỉ đắt hơn hạng thường khoảng 30-40% (tầm 10,000 - 15,000 won tùy chặng), nhưng đổi lại sức khỏe thì hoàn toàn xứng đáng. Tuy nhiên, một điểm trừ nho nhỏ là điều hòa trên xe thường để rất lạnh, bất kể mùa nào. Lần nào lên xe mình cũng phải thủ sẵn cái áo khoác mỏng, nếu không là run cầm cập suốt 3-4 tiếng đồng hồ. Thêm nữa, một số tài xế xe buýt liên tỉnh lái khá “lụa”, nên nếu bạn hay say xe thì nhớ uống thuốc trước nhé.
Kết nối giao thông và mua vé
Hầu hết các bến xe lớn (Terminal) đều nằm ngay sát ga tàu điện ngầm, cực kỳ tiện lợi. Ví dụ điển hình là Seoul Express Bus Terminal, vừa bước xuống xe là bạn đã thấy ngay khu mua sắm ngầm Goto Mall sầm uất với mùi bánh nướng thơm phức và dòng người tấp nập. Về việc mua vé, dù hiện nay có nhiều ứng dụng như T-money GO hay Kobus, nhưng thú thật là giao diện tiếng Anh của chúng đôi khi hơi… ngớ ngẩn và hay lỗi khi thanh toán bằng thẻ quốc tế. Kinh nghiệm xương máu của mình là cứ ra thẳng quầy bán vé hoặc máy kiosk tự động tại bến, thao tác nhanh gọn mà đỡ bực mình. Các nhân viên quầy vé tuy mặt mũi có vẻ hơi nghiêm nghị chút thôi nhưng họ làm việc siêu nhanh, bạn chỉ cần đưa tên địa điểm là xong ngay.
Tầm quan trọng của Cẩm nang A-Z về xe buýt liên tỉnh và tốc hành tại Hàn Quốc
Nếu bạn đang băn khoăn không biết liệu xe buýt có phải là lựa chọn tốt để di chuyển ở Hàn Quốc hay không, thì câu trả lời nhanh là: Chắc chắn có, vì mạng lưới xe buýt tại đây phủ sóng rộng gấp nhiều lần so với tàu hỏa và thường rẻ hơn KTX đến 30-50%. Điều thú vị là Đây thực sự là phương tiện “cứu cánh” để bạn tiếp cận những điểm đến địa phương chân thực nhất mà đường sắt không thể chạm tới. Thật lòng, khá ấn tượng.
Độ chính xác không tưởng
Thú thật là lần đầu tiên tôi đi xe buýt từ Seoul về Gwangju, tôi đã suýt bị bỏ lại bến chỉ vì cái tính lề mề, nghĩ rằng “chắc tài xế sẽ đợi thêm 1-2 phút”. Không hề nhé! Đúng 10:00 sáng, cửa xe đóng lại và bánh xe bắt đầu lăn, không chệch một giây nào. Cái cảm giác hụt hẫng khi nhìn chiếc xe từ từ rời bến trong khi mình đang thở hổn hển chạy tới… chà, đó là bài học nhớ đời về sự đúng giờ ở đây. Hệ thống vận hành trơn tru đến mức đáng kinh ngạc, và nhờ có làn đường ưu tiên (Bus Only Lane) màu xanh dương trên cao tốc, xe buýt vẫn lao vun vút ngay cả khi các làn xe hơi bên cạnh đang kẹt cứng vào dịp cuối tuần. Nhìn cảnh đó sướng mắt lắm!
- Làn đường riêng: Giúp tránh tắc đường hiệu quả vào các ngày lễ.
- Tần suất dày đặc: Các tuyến chính như Seoul - Busan cứ 15-20 phút lại có một chuyến.
- Dừng nghỉ hợp lý: Cứ mỗi 2 tiếng, xe sẽ ghé trạm dừng chân (Rest Area) khoảng 15 phút để khách đi vệ sinh và mua đồ ăn vặt. Đừng bỏ lỡ món khoai tây nướng hay xúc xích tại đây nhé, mùi thơm nức mũi luôn.
Sang trọng hơn bạn nghĩ
Nhiều người cứ nghĩ đi xe buýt là chật chội, mỏi lưng, nhưng đó là do họ chưa thử dòng xe Premium Gold. Hồi đó tôi cũng tiếc tiền, định đi xe thường (Economy) cho tiết kiệm, nhưng đứa bạn người Hàn cứ nằng nặc rủ đi thử xe hạng sang xem sao. Và trời ơi, cái ghế da êm ái ngả lưng được gần như 180 độ, có rèm che riêng tư và màn hình giải trí riêng… cảm giác còn thoải mái hơn cả ngồi hạng thương gia máy bay ấy chứ. Lần đầu tôi đến, tàu KTX tuy nhanh nhưng mạng lưới hạn chế, thường chỉ dừng ở các thành phố lớn. Tôi nhớ có lần đi leo núi Seoraksan vào mùa thu, chỉ với khoảng 20.000 won, tôi đã có thể ngủ một giấc ngon lành và mở mắt ra là thấy ngay chân núi hùng vĩ, không khí se lạnh phả vào mặt, tiện lợi vô cùng so với việc phải chuyển tàu xe lỉnh kỉnh. Nếu bạn muốn đi đến những nơi như những đồi chè xanh ngát ở Boseong hay ngôi làng cổ ở Andong, xe buýt là lựa chọn tối ưu nhất.
Khi nào nên trải nghiệm Cẩm nang A-Z về xe buýt liên tỉnh và tốc hành tại Hàn Quốc
[Câu trả lời nhanh: Việc đi lại bằng xe buýt ở Hàn cực kỳ tiện lợi và rẻ hơn tàu KTX nhiều, nhưng bạn cần tải ngay ứng dụng T-money GO hoặc Kobus để đặt vé trước. Đừng bao giờ chủ quan ra bến mới mua vé vào cuối tuần nhé, hết vé như chơi đấy.]
Công nghệ là “vua”
Thú thật là hồi mới sang đây, mình từng có một trải nghiệm “nhớ đời” ở Bến xe buýt cao tốc Seoul (Seoul Express Bus Terminal). Mình cứ đinh ninh là cứ đến nơi rồi mua vé đi Busan lúc nào cũng được, kiểu như ở nhà mình ấy. Ai dè đâu, đứng xếp hàng mỏi chân 30 phút xong nhận được cái lắc đầu của nhân viên quầy vé vì hết sạch chỗ cho 3 chuyến tiếp theo. Thế nên, kinh nghiệm xương máu là hãy tải app về ngay và luôn. Để đặt vé trơn tru, bạn cần chú ý mấy điểm này:
- T-money GO: Ứng dụng này là “bá chủ”, tích hợp cả xe buýt cao tốc (Express) và liên tỉnh (Intercity). Giao diện tiếng Anh khá ổn.
- Thẻ thanh toán: Đôi khi thẻ quốc tế thanh toán trên app bị lỗi xác thực 3D Secure. Nếu gặp ca này, cứ đặt vé giữ chỗ (nếu app cho phép) hoặc ra máy bán vé tự động (Kiosk) ở bến để quẹt thẻ, máy Kiosk chấp nhận thẻ nước ngoài tốt hơn nhiều.
Quy trình “chuẩn” như người bản địa
Một khi đã có vé (thường là mã QR trên điện thoại), bạn cứ thế đi thẳng ra cổng ra xe (Gate). Không cần in vé giấy đâu, phiền phức lắm. Ở mỗi cửa lên xe đều có một cái máy quét mã QR. Bạn chỉ cần đưa điện thoại vào, máy kêu “Ting” một cái và màn hình hiển thị số ghế của bạn đổi màu là xong. Cảm giác lúc đó “ngầu” phết, cứ như đi qua cửa an ninh sân bay vậy. Lưu ý quan trọng về thời gian:
- Đúng giờ tuyệt đối: Xe buýt Hàn Quốc không chờ đợi ai cả. Vé ghi 10:00 là đúng 10:00 bánh xe lăn. Có lần mình mải mua cà phê, chạy hộc tốc ra lúc 10:01 thì chỉ còn nhìn thấy cái đuôi xe thôi.
- Hành lý: Nếu có vali to, bạn tự bỏ vào hầm xe bên hông. Nhớ nhìn kỹ xem hầm đó dành cho điểm đến nào nhé, kẻo xuống trạm này mà vali đi trạm khác thì khóc tiếng Mán.
Trạm dừng chân - Thiên đường ẩm thực
Cái này là phần mình thích nhất nè! Nếu chuyến đi dài hơn 2 tiếng, xe thường sẽ ghé trạm dừng chân (Rest Stop) khoảng 15 phút. Trời ơi, bước xuống xe là cái mùi khoai tây nướng và mực nướng bơ nó xộc thẳng vào mũi, thơm không chịu nổi. Đừng chỉ đi vệ sinh rồi lên xe lại, phí lắm. Nó ngon hơn ăn ở Seoul nhiều, có lẽ do không khí nhộn nhịp của trạm dừng chân làm món ăn ngon hơn chăng? Cá nhân mình nên thử bạn nhất định phải thử Sotteok Sotteok (bánh gạo xiên xúc xích) ở đây. Lần đầu tôi đến, nhưng nhớ canh giờ nhé, bác tài xế chỉ đợi đúng 15 phút thôi, không ai điểm danh đâu, lỡ xe chạy mất là phải tự bắt taxi đuổi theo đấy
Hướng dẫn về Cẩm nang A-Z về xe buýt liên tỉnh và tốc hành tại Hàn Quốc
Câu trả lời nhanh: Đi xe buýt ở Hàn Quốc cực kỳ tiện lợi nhưng bạn cần né các dịp lễ lớn như Chuseok hay Seollal vì vé thường hết sạch từ cả tháng trước. Lần đầu tôi đến, bình thường thì cứ ra ga mua vé là đi ngay, nhưng nếu muốn thong thả và có chỗ ngồi đẹp thì cứ tránh khung giờ cao điểm sáng sớm hoặc chiều tối cuối tuần ra là được.
Giờ giấc và những chuyến đi đêm “đặc sản”
Thú thật là hồi mới sang, mình cứ tưởng xe buýt chỉ chạy đến 10 giờ đêm thôi, ai dè có cả hệ thống Simya (xe đêm) chạy xuyên màn đêm luôn. Mình nhớ nhất lần bắt chuyến xe từ Seoul đi Busan lúc 11 giờ rưỡi đêm - trời ơi - cái cảm giác ga Express Bus Terminal lúc đó vắng lặng đến lạ, chỉ nghe tiếng động cơ nổ râm ran và mùi cafe thơm nhẹ từ mấy cửa hàng tiện lợi còn sót lại. Ngồi trên xe đêm, ghế ngồi siêu rộng, ngả lưng thoải mái như nằm giường ở nhà vậy, mình đánh một giấc là tới nơi luôn.
- Xe buýt thường bắt đầu chạy từ 6 giờ sáng và kết thúc tầm 10 giờ đêm.
- Các chuyến Simya thường đắt hơn khoảng 10-20%, thường rơi vào khoảng 45,000 won cho chặng dài nhưng cực kỳ đáng tiền vì tiết kiệm được một đêm tiền khách sạn.
- Nếu bạn đi vào tầm 10 giờ sáng đến 2 giờ chiều các ngày trong tuần, xe thường rất vắng, đôi khi cả xe chỉ có 4-5 người, tha hồ mà chiếm trọn không gian.
Ám ảnh ngày lễ và mẹo “sống sót” cho khách du lịch
Nói đến chuyện đi lại dịp lễ thì đúng là một “cuộc chiến” thực sự, không đùa đâu. Mình còn nhớ cái năm đầu tiên định đi Jeonju vào dịp Chuseok, cứ lơ ngơ ra ga định mua vé trực tiếp, kết quả là đứng nhìn bảng thông báo đỏ rực chữ “Hết vé” mà muốn khóc luôn tại chỗ. Bạn biết không? Lúc đó không khí ở ga xe buýt cực kỳ căng thẳng, người người chen chúc, tiếng loa thông báo vang lên liên tục khiến mình thực sự bị choáng.
- Tuyệt đối không di chuyển vào ngày đầu tiên và ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ nếu không có vé đặt trước qua ứng dụng Express Bus T-money hoặc nhờ người quen đặt giúp.
- Cuối tuần (tầm chiều Thứ Sáu và chiều Chủ Nhật) là lúc dân công sở đổ xô về quê, đường cao tốc đoạn qua Gyeonggi-do hay bị tắc lắm, có khi mất gấp đôi thời gian bình thường đấy - mệt mỏi kinh khủng.
- Mùi bánh mì hạt dẻ (Hodu-gwaja) thơm nức ở các trạm dừng chân (Rest area) là thứ bạn nhất định phải thử; mình vẫn nhớ cái cảm giác cầm túi bánh nóng hổi, hít hà mùi bơ giữa tiết trời hơi se lạnh của mùa thu, đúng là cực phẩm. Cảnh vật hai bên đường cao tốc của Hàn Quốc - nhất là mùa lá đỏ - đẹp đến mức không thốt nên lời, cứ nhìn qua cửa sổ xe buýt mãi mà không thấy chán. Thực ra, nếu bạn biết sắp xếp thời gian đi vào giữa tuần thì trải nghiệm sẽ khác hẳn. Ngồi trên xe, nghe tiếng nhạc radio lầm rầm của bác tài xế, cảm giác bình yên lạ lùng. Tôi chắc chắn khuyên bạn nên thử. Có một mùi hương đặc trưng.
Những địa điểm tốt nhất cho Cẩm nang A-Z về xe buýt liên tỉnh và tốc hành tại Hàn Quốc
Hệ thống xe buýt liên tỉnh và cao tốc ở Hàn Quốc thực sự là “vua” về sự tiện lợi và giá rẻ, giúp bạn đi đến cả những nơi mà tàu KTX không tới được. Các bến xe chính thường tập trung ở những khu vực sầm uất như Gangnam hay Dong Seoul, chỉ cần bước xuống ga tàu điện ngầm là thấy biển chỉ dẫn ngay lập tức.
Kết nối từ sân bay và các đầu mối giao thông chính
Có lần mình đáp chuyến muộn lúc 3 giờ chiều, trời se lạnh, và việc leo lên một chiếc xe buýt sạch bóng để về thẳng tỉnh lẻ mà không phải chuyển tàu nhiều lần đúng là cứu cánh. Thực sự thì khi mới đặt chân đến Incheon International Airport, mình đã hơi choáng trước hàng dài các quầy bán vé xe buýt ở tầng 1. Giữa chúng ta, cảm giác ngồi trên xe, nhìn qua cửa sổ thấy nắng chiều nhạt dần trên những cánh đồng ở ngoại ô Seoul vừa bình yên vừa thích thú.
- Seoul Express Bus Terminal: Đi các thành phố phía Đông và Nam như Busan, Daegu.
- Central City Terminal: Chuyên các tuyến đi phía Tây Nam như Jeonju, Gwangju.
- Dong Seoul Bus Terminal: Nằm ở phía Đông, rất tiện cho ai muốn đi Sokcho hay Gangneung ngắm biển. Giá vé từ sân bay về trung tâm thường rơi vào khoảng 17.000 won, còn đi tỉnh xa hơn thì tầm 30.000 - 45.000 won. Điều thú vị là mà này, ghế ngồi trên xe Premium thì ôi thôi, nó ngả ra gần như giường nằm, có cả rèm che riêng tư, sướng cực kỳ luôn! Nhược điểm duy nhất là
Cách mua vé và những trải nghiệm “xương máu”
Thế nên, cách tốt nhất – và cũng là cách mình hay làm – là cứ đến thẳng bến xe. Nói thật là việc dùng ứng dụng như KOBUS hay T-money GO đôi khi hơi làm khó khách du lịch vì yêu cầu số điện thoại Hàn Quốc để xác thực. Bạn có thể mua tại quầy có nhân viên hoặc dùng máy bán vé tự động. Cái lần đầu mình đứng trước cái máy ở bến Gangnam, mình đã lúng túng mất một lúc vì không biết chọn cổng nào, may mà có một bác người địa phương tốt bụng chỉ giúp. Bạn chỉ cần chọn ngôn ngữ tiếng Anh trên màn hình, chọn điểm đến và quẹt thẻ ngân hàng quốc tế là xong xuôi trong vòng một nốt nhạc. Nhưng có một điểm trừ nhỏ là vào các dịp lễ lớn như Chuseok, vé hết sạch nhanh đến mức không tưởng. Giữa chúng ta, nếu định đi vào tầm đó thì… tốt nhất là nên nhờ người quen đặt trước thật sớm, chứ không là chỉ có nước ở lại thành phố thôi.
Những tuyến đường đẹp và lưu ý khi đi xe
Nếu muốn đi ngắm cảnh, mình cực kỳ đề xuất tuyến đi Sokcho. Đường đi qua những dãy núi hùng vĩ, nhất là vào mùa thu thì lá vàng lá đỏ đẹp đến mức mình chẳng nỡ chợp mắt dù ghế xe êm ru. Thường thì xe sẽ dừng ở trạm nghỉ khoảng 15 phút giữa chừng. Nói chung là lúc bạn phải chạy ngay xuống mua món khoai tây nướng hay bánh cá nóng hổi – mùi thơm của bơ lan tỏa khắp nơi trong không khí lạnh, ăn một miếng mà thấy ấm cả người. Cá nhân tôi nghĩ nó đáng giá.
- Xe Standard (Ilban): 4 ghế một hàng, giá rẻ nhất cho ai muốn tiết kiệm.
- Xe Deluxe (Udeung): 3 ghế một hàng, rất rộng rãi, cực hợp cho chuyến đi trên 3 tiếng.
- Mẹo nhỏ: Luôn ghi nhớ số cổng ra (Gate) in trên vé để không bị lạc giữa bến xe mê cung. Chậm một phút thôi là xe lăn bánh mất tiêu, mình đã từng phải ngậm ngùi mua lại vé chuyến sau chỉ vì mải mê mua cốc cà phê ở cửa hàng tiện lợi đấy. Bạn nhớ phải thắt dây an toàn suốt chuyến nhé, tài xế Hàn Quốc lái khá nhanh và rất đúng giờ. Một bài học nhớ đời luôn