Skip to content

Những điều thú vị về Khám phá Vườn Quốc gia Seoraksan: Hướng dẫn tham quan và leo núi toàn tập

Jagged mountain peaks emerge from low-lying clouds related to A detailed guide to in Korea

Tìm hiểu về Khám phá Vườn Quốc gia Seoraksan: Hướng dẫn tham quan và leo núi toàn tập

Dù bạn là dân leo núi chuyên nghiệp hay chỉ muốn đi dạo chụp ảnh, khung cảnh đá vôi trắng xóa xen lẫn rừng thông ở đây chắc chắn sẽ làm bạn choáng ngợp. Nếu bạn muốn thấy một Hàn Quốc hùng vĩ và khác hẳn với Seoul khói bụi, Vườn quốc gia Seoraksan chính là nơi phải đến. Thật đấy, mình thề là không đi phí cả chuyến du lịch đâu!

Đi cáp treo và thăm tượng Phật khổng lồ

Nhiều người cứ nghĩ đi núi là phải leo hì hục, nhưng ở Seoraksan thì khỏe lắm, cứ nhảy lên cáp treo là xong. Mình nhớ hôm đó mình đến tầm 10 giờ sáng, trời ơi người đông kinh khủng, phải đợi tận 40 phút mới tới lượt mua vé. Giá vé là 15.000 won cho người lớn, hơi chát một tí nhưng lên tới đỉnh Gwongeumseong nhìn xuống thung lũng thì - ôi thôi - mọi mệt mỏi tan biến hết. Gió thổi lồng lộng, mát lạnh cả người, cảm giác như mình đang lơ lửng giữa mây vậy, thích cực!

  • Mẹo nhỏ: Mua vé xong hãy tranh thủ đi bộ khoảng 5 phút qua thăm chùa Sinheungsa ngay gần đó trong lúc chờ số thứ tự cáp treo.
  • Tượng Phật bằng đồng khổng lồ ở đây nhìn uy nghi cực kỳ, mùi nhang trầm thoang thoảng làm mình thấy lòng nhẹ tênh.
  • Đừng quên mang theo một chai nước nhỏ, vì leo vài đoạn đá trên đỉnh cũng khá mất sức đấy.

Chinh phục đỉnh Ulsanbawi - Không dành cho người yếu tim

Nói thật nhé, lúc đứng dưới nhìn lên mấy vách đá dựng đứng của Ulsanbawi, mình đã định “quay xe” đi về cho rồi. Gần 800 bậc thang sắt dốc đứng, leo mà bắp chân cứ gọi là biểu tình liên tục, mồ hôi vã ra như tắm. Nhưng mà này, bạn biết cái gì tuyệt nhất không? Chính là lúc chạm tay vào khối đá khổng lồ ở đỉnh và phóng tầm mắt ra biển Sokcho phía xa. Tiếng gió rít qua khe đá nghe như tiếng nhạc, vừa sợ mà vừa sướng, cái cảm giác chinh phục được đỉnh núi nó khó tả lắm. Mà cái đoạn cầu thang sắt ấy - trời đất - nó dốc đến mức mình chẳng dám nhìn xuống dưới chân luôn, cứ phải bám chặt vào tay vịn. Mẹo nhỏ từ kinh nghiệm: nhưng bù lại, dọc đường đi có mấy chỗ nghỉ chân, ngồi nghe tiếng chim hót và hít hà mùi đất rừng thì đúng là cực phẩm. Bạn nên bắt đầu leo từ khoảng 7 giờ sáng để tránh nắng và tránh dòng người đổ xô về đây vào buổi trưa. Một điểm trừ nhẹ là mấy khu vệ sinh dọc đường hơi ít, nên là cứ “giải quyết” trước ở cổng cho chắc ăn nhé.

Ăn uống và di chuyển sao cho chuẩn?

Từ trung tâm thành phố Sokcho, bạn cứ bắt xe buýt số 7 hoặc 7-1, chỉ mất khoảng 30 phút là tới tận cổng vườn quốc gia luôn. Tiếng động cơ xe buýt leo dốc rì rì, hai bên đường cây cối xanh mướt mắt nhìn thư giãn cực kỳ. Sau khi leo núi xong, mình đã ghé vào một quán nhỏ ngay lối vào để ăn bánh xèo pajeon. Giá tầm 18.000 won một đĩa, hơi đắt so với trong phố nhưng ngồi giữa không gian núi rừng, ngửi mùi thơm của hành và hải sản nướng thì cũng đáng đồng tiền bát gạo.

  • Thời điểm vàng: Đi vào mùa thu tầm cuối tháng 10 là đẹp nhất vì lá đỏ rực rỡ, nhưng mà đông lắm nhé.
  • Trang phục: Nhất định phải đi giày thể thao có độ bám tốt, đừng đi dép tông như mấy bạn mình thấy hôm đó, leo cầu thang sắt trơn trượt khổ lắm.
  • Thời gian: Nên dành trọn vẹn ít nhất 5-6 tiếng ở đây để không phải vội vàng, tha hồ mà sống ảo.

Tại sao Khám phá Vườn Quốc gia Seoraksan: Hướng dẫn tham quan và leo núi toàn tập quan trọng?

[Trả lời nhanh: Bạn nên có mặt tại cổng soát vé trước 8 giờ sáng để tránh cảnh xếp hàng dài dằng dặc tại khu vực cáp treo, đặc biệt là vào mùa thu. Hãy ưu tiên mua vé cáp treo trước rồi mới đi bộ tham quan chùa Sinheungsa trong lúc chờ đến lượt để tiết kiệm thời gian nhất.]

Cáp treo và chùa chiền: Đi sao cho khéo?

Nói thật là, lần đầu mình đến đây lúc 10 giờ sáng và đã phải sốc nặng khi thấy dòng người rồng rắn chờ cáp treo - đúng là một cơn ác mộng! Kinh nghiệm xương máu là bạn phải phi ngay đến quầy vé cáp treo (khoảng 15.000 won) để lấy chỗ trước. Trong lúc chờ, hãy thong thả đi bộ khoảng 10 phút vào thăm chùa Sinheungsa. Khi bước vào sân chùa, mùi hương trầm thơm dịu hòa lẫn trong không khí se lạnh của núi rừng làm mình thấy nhẹ nhõm hẳn. Bức tượng Phật khổng lồ bằng đồng ở đây thực sự rất choáng ngợp; đứng dưới chân tượng mà cảm giác mình nhỏ bé vô cùng, tiếng chuông gió leng keng bên tai nghe cực kỳ bình yên.

Thử thách leo bậc thang sắt lên Ulsanbawi

Leo đỉnh Ulsanbawi không dành cho những ai “yếu tim” hay lười vận động đâu nhé, mình nói thật đấy. Đoạn cuối với hơn 800 bậc thang sắt dốc đứng làm chân mình run lẩy bẩy, tim thì đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực luôn. Nhưng mà, bạn biết gì không? Khoảnh khắc đứng trên đỉnh núi, gió thổi lồng lộng và nhìn xuống toàn cảnh Sokcho xanh mướt, mọi mệt mỏi dường như tan biến sạch sành sanh.

  • Mang theo ít nhất 1 chai nước lớn và vài thanh socola vì dọc đường leo chẳng có chỗ nào bán đồ ăn đâu.
  • Nhất định phải đi giày leo núi có độ bám tốt; mình thấy mấy bạn đi giày thời trang cứ bị trượt chân suốt, nhìn mà hãi hộ.
  • Tổng thời gian cả đi và về mất tầm 2 đến 3 tiếng, nên hãy lượng sức mình và đừng cố quá.

Văn hóa “nhậu” sát suối sau khi xuống núi

Sau khi “hành xác” xong, thề là chẳng có gì sướng bằng việc tạt vào mấy quán ăn ngay dưới chân núi Seoraksan. Tiếng suối chảy róc rách ngay bên cạnh cộng với mùi bánh xèo hải sản (haemul pajeon) thơm nức mũi thì đúng là “đỉnh của chóp”. Mình cực kỳ thích cảm giác ngồi nhâm nhi bát rượu gạo Makgeolli lạnh tê đầu lưỡi giữa không gian rừng núi xanh mướt. Một đĩa bánh to oạch thường có giá khoảng 18.000 won, hơi đắt một tẹo so với trong phố nhưng cái không khí này thì hoàn toàn xứng đáng. Mà này, đừng ngạc nhiên khi thấy các chú các bác người Hàn mặc đồ leo núi sặc sỡ ngồi cười nói rôm rả nhé, đó mới chính là cái chất riêng của leo núi ở Hàn Quốc đấy

Lưu ý theo mùa về Khám phá Vườn Quốc gia Seoraksan: Hướng dẫn tham quan và leo núi toàn tập

Nếu bạn muốn tận hưởng trọn vẹn Seoraksan mà không tốn quá nhiều sức, hãy tập trung vào khu vực Seorak-dong gần thành phố Sokcho. Tại đây, bạn có thể đi cáp treo lên đỉnh Gwongeumseong để ngắm toàn cảnh hoặc thử thách bản thân với cung đường leo đá Ulsanbawi kỳ vĩ và ghé thăm tượng Phật khổng lồ tại chùa Sinheungsa.

Trải nghiệm Cáp treo và Ngôi chùa cổ Sinheungsa

Cáp treo có giá khoảng 15.000 won cho vé khứ hồi, và tin tôi đi, cảm giác đứng từ trên cao nhìn xuống thung lũng xanh mướt - hay đỏ rực vào mùa thu - thực sự rất “đã”. Nói thật là, lần đầu tôi đến đây vào khoảng 8 giờ 30 sáng, dòng người xếp hàng chờ mua vé Seoraksan Cable Car đã dài dằng dặc rồi. Ngay dưới chân núi là tượng Phật khổng lồ bằng đồng ở chùa Sinheungsa. Có một điểm trừ nhỏ - mà tôi thấy khá phiền - là khu vực này cực kỳ đông đúc vào cuối tuần. Mùi nhang trầm thoang thoảng trong không gian tĩnh lặng buổi sớm làm tôi thấy nhẹ lòng hẳn, dù xung quanh khách du lịch cứ gọi nhau í ới. Theo quan sát của tôi, nếu bạn thích sự yên tĩnh thì… hơi khó đấy, trừ khi bạn có mặt ở cổng từ lúc 6 giờ sáng. Thật lòng, khá ấn tượng.

  • Vé cáp treo: 15.000 won (chỉ bán trực tiếp trong ngày, không đặt trước được đâu nhé).
  • Chùa Sinheungsa: Nằm ngay lối vào, rất dễ đi, phù hợp cho cả người già và trẻ em.
  • Mẹo hay: Hãy kiểm tra bảng thông báo thời tiết ngay quầy vé; nếu mây mù quá dày thì đi cáp treo chỉ thấy một màu trắng xóa, phí tiền lắm!

Chinh phục Ulsanbawi - Đẹp nhưng “hụt hơi”

Bạn có biết điều gì làm tôi bất ngờ nhất không? Chính là hơn 800 bậc thang sắt dựng đứng ở đoạn cuối hành trình lên đỉnh Ulsanbawi. Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác bắp chân run lẩy bẩy sau mỗi bước leo, tim thì đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Nhưng khi chạm tay vào khối đá khổng lồ và nhìn xuống tận biển Sokcho xa xăm phía chân trời, mọi mệt mỏi dường như tan biến hết. Bạn sẽ ngửi thấy mùi nhang khi vào. Gió rít qua tai lạnh ngắt, mang theo mùi của đá núi khô khốc và không khí trong lành đến mức bạn muốn hít căng lồng ngực. Cung đường này mất khoảng 2 đến 3 tiếng khứ hồi. Nếu bạn thấy thể lực không ổn, đừng cố quá - hãy rẽ sang hướng thác Biryong Falls, đường bằng phẳng hơn nhiều và tiếng nước đổ nghe cực kỳ thư giãn. Cá nhân tôi nghĩ

Vài lưu ý nhỏ từ kinh nghiệm “xương máu”

Đừng dại dột đi taxi từ trung tâm Sokcho vào giờ cao điểm nếu không muốn tốn tận 20.000 won mà vẫn kẹt cứng giữa đường. Cứ bắt xe buýt số 7 hoặc 7-1, chỉ mất tầm 30 phút là đến thẳng cổng vườn quốc gia, rẻ mà lại nhanh.

  1. Mang theo nước lọc và vài thanh socola vì đồ ăn bán trong núi cái gì cũng đắt gấp đôi.
  2. Giày leo núi là bắt buộc - mấy đôi sneaker thời trang đế bằng sẽ làm bạn trượt ngã túi bụi trên đá đấy.
  3. Thời điểm vàng là giữa tuần, tầm thứ 3 hoặc thứ 4 để tránh cảnh “người ngắm người” thay vì ngắm cảnh.

Hướng dẫn về Khám phá Vườn Quốc gia Seoraksan: Hướng dẫn tham quan và leo núi toàn tập

Seoraksan không chỉ là một ngọn núi; đó là “trạm sạc” tinh thần cho người Hàn và là thiên đường thị giác cho bất kỳ ai đặt chân đến. Giữa chúng ta, nơi này pha trộn hoàn hảo giữa những đỉnh núi đá vôi kỳ vĩ như Ulsanbawi và sự tĩnh lặng của ngôi chùa cổ Sinheungsa, giúp bạn cảm nhận rõ rệt vẻ đẹp thô mộc của thiên nhiên Hàn Quốc mà phố thị không bao giờ có được.

Nhịp sống hiện đại và văn hóa leo núi “rất Hàn”

Tôi vẫn nhớ lần đầu đi vào 3 giờ chiều cuối tuần, bãi đậu xe - trời ơi - đông nghịt người với đủ loại áo khoác màu mè rực rỡ. Không khí cực kỳ náo nhiệt, tiếng gậy leo núi gõ lộc cộc trên đá xen lẫn mùi lá thông ẩm ướt sau cơn mưa. Leo núi ở Seoraksan không chỉ là tập thể dục, mà thực sự là một sự kiện xã hội. Thật lòng mà nói, thú thật là tôi đã hơi choáng trước năng lượng của những “ahjumma” (các bà cô), họ đi nhanh đến mức tôi cứ phải đứng lại thở dốc. Đối với người trẻ ở Seoul, bỏ lại sự ồn ào để về đây hít hà cái không khí lạnh ngắt chạm vào da thịt là cách tốt nhất để giải tỏa áp lực công việc.

  • Mẹo nhỏ: Nếu muốn tránh đám đông, hãy cố gắng có mặt ở cổng vào lúc 7 giờ sáng.
  • Giá vé: Vé vào cổng hiện tại đa số là miễn phí, nhưng bạn sẽ tốn khoảng 15.000 won cho cáp treo Gwongeumseong nếu không muốn đi bộ.
  • Trải nghiệm: Đừng quên thử món bánh xèo hải sản và rượu gạo Makgeolli ở mấy quán nhỏ ngay dưới chân núi, vị ngon của nó thực sự khó tả sau một chuyến leo núi mệt nhoài.

Dấu ấn lịch sử và sự tĩnh lặng bên tượng Phật khổng lồ

Tại sao nơi này quan trọng đến thế?、chà, nhìn vào ngôi chùa sinheungsa bạn sẽ hiểu. Tôi thực sự ngỡ ngàng khi đứng dưới chân bức tượng Phật bằng đồng khổng lồ; nó to đến mức bạn cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng. Tiếng chuông chùa ngân vang hòa cùng tiếng suối chảy róc rách tạo nên một không gian cực kỳ thiền. Điều tôi không thích lắm là khu vực này đôi khi quá đông khách du lịch đi theo đoàn, làm mất đi chút yên tĩnh vốn có. Nhưng mà, chỉ cần đi sâu vào một chút hướng lên đỉnh Ulsanbawi, bạn sẽ thấy sự khác biệt hoàn toàn về cảm xúc. Thật lòng, khá ấn tượng.

Thử thách Ulsanbawi: Đau chân nhưng cực kỳ xứng đáng

Nói thật nhé, cái đoạn leo hơn 800 bậc thang đá lên đỉnh Ulsanbawi là một cực hình đối với tôi. Chân tôi run lẩy bẩy sau bậc thứ 500, và tôi đã tự hỏi “Mình đang làm cái quái gì ở đây vậy?”. Nhưng bạn biết điều gì làm tôi ngạc nhiên nhất không? Chính là khung cảnh từ trên đỉnh nhìn xuống, cả một vùng Sokcho thu nhỏ trong tầm mắt và gió thổi mạnh đến mức như muốn cuốn trôi mọi mệt mỏi. Tôi đã ngồi bệt xuống một tảng đá, nhấm nháp chai nước suối lạnh ngắt mua với giá 2.000 won và cảm thấy mình vừa làm được một điều gì đó vĩ đại. Dù mệt, nhưng nếu hỏi tôi có quay lại không? Chắc chắn là có

Các địa điểm phổ biến cho Khám phá Vườn Quốc gia Seoraksan: Hướng dẫn tham quan và leo núi toàn tập

Thực ra thì mùa nào cũng có nét riêng, nhưng nếu muốn ngắm cảnh đẹp nhất thì câu trả lời chắc chắn là giữa tháng 10. Tuy nhiên, nếu bạn không thích cảnh chen chúc thì nên tránh các ngày cuối tuần hoặc chọn đi vào mùa đông để tận hưởng sự tĩnh lặng. Nên đi Seoraksan vào lúc nào?

Mùa thu và những “cú sốc” thực tế tại Seoraksan

Nói về Seoraksan thì ai cũng nghĩ tới lá vàng lá đỏ nhưng thật lòng mà nói, đi vào cao điểm tháng 10 là một trải nghiệm “hành xác” đúng nghĩa nếu bạn không chuẩn bị tâm lý trước. Tôi còn nhớ lần đầu đến đây vào đúng ngày thứ Bảy, hàng dài người xếp hàng chờ đi cáp treo kéo dài đến tận bãi đậu xe phía ngoài, nhìn mà muốn quay xe luôn! Gió núi lúc đó thổi ù ù bên tai, cái lạnh se se làm tôi phải xoa tay liên tục, nhưng bù lại mùi gỗ thông thơm ngắt trong không khí trong lành làm mình thấy nhẹ lòng hẳn.

  • Thời điểm vàng: Thường là từ 20/10 đến 30/10 hàng năm là lúc lá phong chuyển màu rực rỡ nhất.
  • Giá vé cáp treo: Khoảng 15.000 won cho người lớn, lưu ý là bạn phải mua trực tiếp tại quầy và không thể đặt trước qua mạng đâu nhé.
  • Mẹo nhỏ: Hãy có mặt ở cổng vào lúc 7 giờ sáng, muộn hơn một chút thôi là bạn sẽ mất ít nhất 2 tiếng chỉ để đứng chờ mua vé.

Cái lạnh buốt giá và vẻ đẹp tĩnh lặng mùa đông

Mùa đông ở Seoraksan cũng “tình” lắm, tuyết phủ trắng xóa lên tượng Phật khổng lồ ở Sinheungsa Temple nhìn cứ như đang lạc vào bối cảnh phim cổ trang ấy. Thú thật thì tôi từng bị trượt chân một cú nhớ đời ngay đoạn đường bằng phẳng dẫn vào chùa vì lớp băng mỏng ẩn dưới tuyết, đau điếng cả người luôn! Cái cảm giác chạm tay vào mặt đá lạnh toát hay nghe tiếng chuông chùa vang vọng trong không gian tĩnh mịch của mùa đông là điều mà mùa thu ồn ào không bao giờ có được. Tôi nhận thấy rằng tầm tháng 12 đến tháng 2, không khí cực kỳ khô và buốt, gió thổi mạnh đến nỗi cảm giác như xuyên qua mấy lớp áo luôn. Dù vậy, bạn cần lưu ý là một số đoạn đường lên đỉnh Ulsanbawi có thể bị đóng cửa đột ngột nếu tuyết rơi quá dày để đảm bảo an toàn cho khách tham quan. À mà đồ ăn ở các quán ngay cổng vào theo tôi thấy thì hơi đắt so với chất lượng, bạn nên mua sẵn vài thanh năng lượng hoặc cơm cuộn từ trung tâm Sokcho mang theo cho chủ động. Cá nhân tôi nghĩ

Lưu ý quan trọng về mùa xuân và mùa hè

Còn mùa xuân thì sao? Chà, cái này mới cần chú ý nè. Thường thì từ tháng 2 đến giữa tháng 5, rất nhiều đường mòn leo núi chính sẽ bị đóng cửa hoàn toàn để phòng chống cháy rừng. Tôi đã từng hụt hẫng khi lái xe từ xa đến chỉ để thấy biển báo cấm leo lên đỉnh Daecheongbong. Nhưng bù lại, đi dạo quanh khu vực thấp lúc này lại rất thích vì hoa anh đào rừng bắt đầu nở, không quá rực rỡ nhưng mang nét hoang dã rất riêng.

  1. Luôn kiểm tra trang web chính thức của National Park Service trước khi lên kế hoạch để biết đường nào đang mở.
  2. Nếu đi vào mùa hè (tháng 6-8), hãy chuẩn bị tinh thần cho những cơn mưa bất chợt - cái cảm giác đứng giữa rừng mà mưa xối xả rồi sương mù che kín lối đi vừa sợ vừa phấn khích cực kỳ!
  3. Mang theo ít nhất 1 lít nước nếu định chinh phục Ulsanbawi vì dọc đường đi hầu như không có chỗ nào bán nước hay đồ ăn cả.