Những câu tiếng Hàn ‘sống còn’ bạn cần biết khi du lịch và dùng bữa là gì?
Lần đầu tôi đến, chỉ cần nắm vững ba câu thần chú: “An-nyeong-ha-se-yo” (Xin chào), “Kam-sa-ham-ni-da” (Cảm ơn) và vũ khí vạn năng “I-geo ju-se-yo” (Cho tôi cái này) là đủ để vi vu khắp Seoul rồi. Tin mình đi, sự tự tin cộng với ngôn ngữ cơ thể và một nụ cười tươi rói chiếm đến 80% thành công khi giao tiếp ở đây. Bạn không cần phải học thuộc lòng cả bảng chữ cái đâu, thật đấy!
Tuyệt chiêu gọi món “thần thánh”
Hồi mới sang Hàn lần đầu, mình từng đứng nghệch mặt ra trước cái thực đơn toàn chữ tượng hình ở một quán nướng nhỏ trong hẻm Hongdae lúc 11 giờ đêm. Theo người dân địa phương, mùi thịt nướng thơm nức mũi, bụng thì đói cồn cào mà không biết gọi sao cho đúng! Vé vào khoảng 300,000 đồng. Lúc đó, mình phát hiện ra từ “I-geo” (Cái này) kết hợp với ngón tay chỉ trỏ là chiêu bài lợi hại nhất. Bạn cứ nhìn bàn bên cạnh, thấy họ ăn gì ngon ngon, đỏ đỏ hấp dẫn thì cứ chỉ thẳng vào đó và nói “I-geo ju-se-yo” (Cho tôi cái này nhé). Đơn giản vậy thôi mà lần nào mình cũng được ăn ngon, chả trượt phát nào. hãy bỏ túi ngay danh sách “cứu cánh” này để không bị bỡ ngỡ khi bước vào quán ăn: Buổi chiều ngày thường ít đông hơn.
- Mul ju-se-yo: Cho tôi xin nước (cực kỳ quan trọng vì đồ ăn Hàn nhiều món cay xè lưỡi).
- Ol-ma-ye-yo?: Cái này bao nhiêu tiền vậy?
- Hwa-jang-sil eo-di-ye-yo?: Nhà vệ sinh ở đâu ạ? (Thường nhà vệ sinh ở quán nhỏ hay bị khóa, bạn phải hỏi để lấy chìa khóa hoặc mật mã).
Đi lại và ứng biến trên đường
Có lần mình lạc gần 30 phút, toát cả mồ hôi hột chỉ để tìm cái cửa ra số 9 để gặp bạn. Thú thật là hệ thống tàu điện ngầm ở Seoul, đặc biệt là mấy ga lớn như Gangnam hay Seoul Station, nó to và chằng chịt như một cái mê cung khổng lồ vậy. Mẹo nhỏ từ kinh nghiệm: khi đi taxi, lời khuyên chân thành là đừng cố đọc tên địa chỉ bằng tiếng Hàn, vì phát âm của chúng ta thường… sai bét, bác tài nghe xong lắc đầu quầy quậy ngay. Tốt nhất là chìa cái màn hình điện thoại có địa chỉ tiếng Hàn trên Naver Map ra và nói “Yeo-gi-ro ka-ju-se-yo” (Làm ơn đưa tôi đến chỗ này). Nhanh, gọn, lẹ mà không sợ bị chở đi lòng vòng tốn tiền oan. Một điều nhỏ nữa thôi nhưng người Hàn rất để ý, đó là thái độ. Họ có thể hơi lạnh lùng lúc đầu, nhưng nếu bạn cúi đầu nhẹ và nói to “Kam-sa-ham-ni-da” khi xuống xe buýt hay nhận tiền thối, họ sẽ cực kỳ thiện cảm. À, nhớ là khi vào cửa hàng tiện lợi mua đồ, nếu muốn lấy túi ni lông (vì giờ họ tính phí, khoảng 20-50 won), hãy nói “Bong-tu ju-se-yo”. Đừng như mình hồi xưa, mua cả đống sữa chuối với mì gói xong phải ôm khư khư trước ngực đi về khách sạn vì không biết xin túi thế nào, ngại chết đi được.
Hướng dẫn về Những câu tiếng Hàn ‘sống còn’ bạn cần biết khi du lịch và dùng bữa
[Trả lời nhanh: Việc nắm vững vài câu tiếng Hàn cơ bản không chỉ giúp bạn gọi món chính xác mà còn thể hiện sự tôn trọng với văn hóa địa phương, khiến chuyến đi suôn sẻ hơn hẳn. Thay vì loay hoay với ứng dụng dịch thuật, bạn có thể tự tin hỏi giá hay gọi thanh toán, giúp tiết kiệm thời gian và tránh những hiểu lầm không đáng có.]
Phá vỡ rào cản vô hình
Thú thật là, lần đầu tiên mình đặt chân đến Seoul, mình đã nghĩ “xời, có Google Translate lo hết rồi”. Nhưng lầm to. Đứng giữa chợ Gwangjang lúc 7 giờ tối, mùi dầu mè thơm nức mũi hòa lẫn tiếng xèo xèo của bánh đậu xanh, mạng thì chập chờn, mình mới thấy bất lực kinh khủng. Lúc đó, chỉ ước gì mình biết nói câu “Cho cháu một phần” cho tử tế. Học vài câu “bồi” như I-geo ju-se-yo (Cho tôi cái này) hay Ol-ma-ye-yo? (Bao nhiêu tiền?) thực sự thay đổi hoàn toàn cục diện. Nó không chỉ giúp bạn mua được đúng thứ mình muốn mà còn mang lại sự an tâm tuyệt đối – cảm giác không còn là người lạ ngơ ngác giữa dòng người tấp nập nữa.
Lợi ích “ngầm” mà ít ai kể
Có một điều mình nhận ra sau nhiều lần lượn lờ các quán pojangmacha (quán lều ven đường), đó là thái độ của các imo (cô chủ quán) thay đổi hẳn khi bạn bập bẹ tiếng Hàn.
- Được “Service” (tặng thêm): Có lần mình gọi món bằng tiếng Hàn ở Hongdae, cô chủ quán cười tít mắt rồi tặng luôn chai nước ngọt, bảo là “Service”. Đồ miễn phí bao giờ chả ngon hơn, đúng không?
- Tránh bị “hớ”: Dù Hàn Quốc ít nói thách, nhưng khi bạn hỏi giá rõ ràng, người bán sẽ thấy bạn sành sỏi hơn, bớt cảm giác lo âu bị chặt chém.
- Tiết kiệm thời gian: Thay vì 5 phút khua tay múa chân, bạn chỉ mất 5 giây để chốt đơn.
Cái giá của sự im lặng
Ngược lại, nếu cứ lì lợm không chịu mở miệng, bạn dễ rơi vào tình cảnh dở khóc dở cười lắm. Mình từng chứng kiến một nhóm bạn gọi nhầm món dakbal (chân gà cay) siêu cay thay vì gà rán thường chỉ vì không biết hỏi “Cái này có cay không?” (I-geo mae-wo-yo?). Kết quả là vừa ăn vừa khóc, tốn tiền mua thêm sữa để giải cay mà bụng thì biểu tình. Chưa kể, việc không biết nói “Cảm ơn” (Gam-sa-ham-ni-da) khi rời quán đôi khi khiến mình thấy hơi sượng sùng, thiếu đi sự kết nối giữa người với người. Tin mình đi, chỉ vài âm tiết thôi nhưng nó là “tấm vé thông hành” xịn nhất bạn có thể mang theo đấy.
Tại sao người Hàn yêu thích Những câu tiếng Hàn ‘sống còn’ bạn cần biết khi du lịch và dùng bữa?
Nếu bạn cảm thấy bối rối vì vốn tiếng Hàn “bồi” không đủ dùng trong tình huống khẩn cấp, đừng lo lắng quá vì luôn có sự trợ giúp sẵn sàng. Giữa chúng ta, Trung tâm Thông tin Du lịch (Tourist Information Center) và đường dây nóng 1330 chính là hai “cứu cánh” nhanh nhất, cung cấp dịch vụ thông dịch miễn phí 24/7 cho du khách. Thú thật là, ngay cả khi tôi đã sống ở đây một thời gian, tôi vẫn phải gọi 1330 vài lần khi gặp rắc rối với tài xế taxi lúc đêm muộn vì bất đồng ngôn ngữ. Từ góc nhìn của tôi,
Trung tâm Dịch vụ và Hỗ trợ Du lịch
Tại các ga tàu lớn như Seoul Station, Hongik University, hay các khu phố sầm uất như Myeongdong, hãy để mắt tìm biển hiệu chữ “i” (Information) màu xanh hoặc đỏ. Mấy chỗ này nhân viên nói tiếng Anh siêu đỉnh, đôi khi cả tiếng Việt hoặc tiếng Nhật nữa. Có lần tôi lạc đường ở Busan lúc trời mưa tầm tã, điện thoại thì sập nguồn, may mà mò được vào một quầy thông tin nhỏ ngay gần ga Nampo. Cảm giác bước từ ngoài trời lạnh buốt vào không gian ấm áp, lại được nhân viên nhiệt tình vẽ bản đồ giấy cho thực sự nhẹ nhõm kinh khủng. Để phòng thân, bạn nên lưu lại những kênh liên lạc này ngay:
- 1330 Korea Travel Hotline: Tổng đài hỗ trợ du lịch 24/7 (bấm phím 4 cho tiếng Việt, hoạt động từ 8h sáng đến 7h tối).
- BBB Korea: Ứng dụng kết nối với tình nguyện viên thông dịch miễn phí qua điện thoại.
- Global Center: Hỗ trợ các vấn đề đời sống phức tạp hơn, thường nằm ở quận Jongno.
Cơ quan Chức năng và Đại sứ quán
Hy vọng bạn không bao giờ phải dùng đến mục này, nhưng “cẩn tắc vô áy náy” vẫn hơn. Tại các đồn cảnh sát (112) hoặc trạm cứu hỏa/cấp cứu (119), họ đều có quy trình kết nối với thông dịch viên ngay lập tức nếu bạn không nói được tiếng Hàn. Hồi mới sang, tôi từng chứng kiến một vụ va chạm nhỏ ở khu Itaewon ồn ào, cảnh sát đã dùng điện thoại hội nghị 3 chiều để giải quyết cực nhanh gọn mà không cần hai bên phải hiểu ngôn ngữ của nhau. Một điều quan trọng nữa là thông tin liên hệ của Đại sứ quán Việt Nam tại Hàn Quốc. Tôi khuyên bạn nên chụp ảnh địa chỉ và số điện thoại bảo hộ công dân lưu vào máy. Nhưng mà nói nhỏ nhé, Đại sứ quán chỉ hỗ trợ các vụ việc nghiêm trọng như mất hộ chiếu hay vấn đề pháp lý thôi, đừng gọi hỏi họ chỗ nào bán phở ngon – họ sẽ không vui đâu! Từ góc nhìn của tôi,
Cổng Thông tin Trực tuyến
Website của VisitKorea là nguồn chính thống nhất để tra cứu sự kiện và địa điểm, nhưng thú thật thì… giao diện trên điện thoại của họ đôi khi hơi “cồng kềnh” và khó dùng một chút. Cá nhân tôi thấy việc dùng Google Maps kết hợp với Naver Map vẫn tiện hơn cho việc đi lại. Tuy nhiên, nếu bạn cần kiểm tra thông tin chính xác về giờ mở cửa các cung điện ngày lễ hay quy định nhập cảnh mới nhất, hãy vào thẳng các cổng thông tin chính phủ (go.kr). Đừng tin hoàn toàn mấy bài review cũ rích trên mạng xã hội – có lần tôi đi tìm một quán cafe nổi tiếng theo review trên mạng, đến nơi mới biết nó đã đóng cửa từ 2 năm trước rồi, vừa mất công vừa bực mình.
Những câu tiếng Hàn ‘sống còn’ bạn cần biết khi du lịch và dùng bữa ở đâu?
[Câu trả lời nhanh: Đừng quá lo lắng về ngữ pháp, người Hàn cực kỳ trân trọng khi bạn cố gắng nói tiếng của họ. Chỉ cần nhớ “I-go chu-sê-yô” (Cho tôi cái này) và cài sẵn ứng dụng Papago là bạn đã sống sót qua 90% các bữa ăn rồi.]
Vũ khí bí mật: Online và Offline
Thú thật là hồi mới sang Seoul lần đầu, mình cứ nghĩ tiếng Anh là đủ. Nhầm to! Vào quán cơm bình dân ở hẻm nhỏ khu Jongno, bà chủ chỉ cười hiền hậu lắc đầu khi mình hỏi “Menu please”. Lúc đó, Naver Papago chính là cứu tinh. Khác với Google Translate, app này dịch tiếng Hàn cực “mượt” và sát nghĩa, đặc biệt là phần chụp ảnh menu.
- Online: Luôn đảm bảo bạn có SIM 4G hoặc Wifi bỏ túi (thuê ngay tại sân bay Incheon, rẻ bèo tầm 3.000 won/ngày).
- Offline: Tải sẵn gói ngôn ngữ tiếng Hàn trên app phòng khi chui vào mấy quán hầm ngầm sóng yếu.
- Mẹo nhỏ: Đừng cố gõ chữ, giơ máy lên chụp hình hoặc dùng tính năng giọng nói nhanh hơn nhiều. Cảm giác lúc đó, ôi trời, mùi kim chi xộc lên mũi mà không biết gọi món, vừa đói vừa quê, may mà cái app nó dịch ra được món canh sườn bò. Tôi chắc chắn khuyên bạn nên thử. Khá yên tĩnh dù đông người. Miễn phí vào cửa.
Quy trình “gọi món” cho người mù tịt
Bạn không cần phải nói cả câu dài dòng văn tự đâu. Quy trình thực tế nó đơn giản hơn sách vở nhiều. Bước vào quán, bạn sẽ thấy người ta thường… lờ đi cho đến khi bạn gọi hoặc bấm chuông.
- Gây chú ý: Tìm nút bấm trên bàn (thường dán ở cạnh bàn) hoặc giơ tay và nói to “Cho-ghi-yô” (Em ơi/Chị ơi). Đừng ngại, phải nói to lên, ở đây ồn ào lắm!
- Chỉ tay thần thánh: Chỉ vào hình trên menu hoặc món bàn bên cạnh đang ăn và nói “I-go chu-sê-yô” (Cho tôi cái này).
- Điều chỉnh: Nếu muốn xin thêm nước, cứ nói “Mul chu-sê-yô”. Nước ở Hàn thường miễn phí và tự phục vụ, nhưng nói câu này họ sẽ chỉ cho bạn chỗ lấy. Có lần mình dẫn bạn đi ăn đồ nướng ở Hongdae, quán đông nghịt, khói nghi ngút, tiếng xèo xèo của thịt ba chỉ át cả tiếng nhạc. Mình phải hét lên “Cho-ghi-yô” ba lần nhân viên mới nghe thấy. Hơi ngại xíu, nhưng mà vui.
Thanh toán và rời đi
Ăn xong thì làm gì? Đừng ngồi đợi họ mang hóa đơn ra bàn như ở Âu Mỹ nhé. Ở Hàn, thói quen là bạn cầm cái tờ giấy gọi món (thường để trên bàn) mang ra quầy thu ngân ngay cửa ra vào.
- Câu thần chú: “Kê-san hê-chu-sê-yô” (Tính tiền giúp tôi).
- Thẻ hay tiền mặt? Hầu hết mọi nơi, kể cả quán nhỏ, đều nhận thẻ quốc tế (Visa/Mastercard). mang theo ít tiền mặt vẫn tốt hơn cho mấy xe đẩy đồ ăn vặt lề đường.
- Thời gian xử lý? Siêu nhanh. “Pppali-pppali” (nhanh lên) là văn hóa rồi, họ quẹt thẻ cái rẹt trong 3 giây. Cá nhân mình thấy cái văn hóa “tự giác” mang bill ra quầy này tiện cực kỳ, đỡ phải ngồi vẫy tay đợi chờ mòn mỏi. Chỉ có điều, nhớ kiểm tra lại bill nếu đi nhóm đông người, đôi khi quán đông quá họ cũng bấm nhầm đấy. Nơi đây đầy khách du lịch và người địa phương.
Thời điểm tốt nhất cho Những câu tiếng Hàn ‘sống còn’ bạn cần biết khi du lịch và dùng bữa
Giữa chúng ta, tốt nhất là hãy bắt đầu làm quen với những câu này khoảng 1-2 tuần trước khi bay. Đừng cố học thuộc lòng cả quyển sách ngữ pháp làm gì cho đau đầu, cứ tập trung vào mấy cụm từ “cơm áo gạo tiền” là đủ sống khỏe rồi. Thực tế thì, bạn không cần phải đợi đến lúc “nước đến chân mới nhảy” đâu.
Thời điểm vàng để “tung chiêu”
Nói thật nhé, lần đầu tiên tôi đến Seoul, tôi đã rất ngây thơ khi nghĩ rằng mình có thể vừa nhìn sách vừa gọi món vào giờ cao điểm. Sai lầm to lớn! Bạn nên chọn thời điểm vắng khách để thực hành những câu tiếng Hàn bập bẹ của mình.
- Tránh giờ trưa (12:00 - 13:00): Lúc này các quán ăn, đặc biệt là ở khu văn phòng như Yeouido hay Gangnam, hỗn loạn kinh khủng. Tiếng bát đũa va vào nhau leng keng, tiếng các dì (Imo) hét vọng từ bếp ra, mùi canh kim chi nồng nặc… Bạn mà đứng ậm ừ đánh vần từng chữ lúc này là dễ bị “lườm” lắm đấy.
- Đi tầm xế chiều (14:00 - 16:00): Lúc này quán vắng, không khí dễ chịu hơn hẳn. Các dì cũng rảnh rang, thấy khách nước ngoài cố nói “I-geo ju-se-yo” (Cho tôi cái này) là cười tít mắt, có khi còn được tặng thêm chai nước ngọt (service) nữa cơ. Tôi vẫn nhớ như in cái lần vào quán gimbap ở Hongdae lúc 1 rưỡi chiều. Cái mà không ai nói cho bạn là quán vắng tanh, chỉ nghe tiếng quạt trần quay vù vù. Tôi chắc chắn khuyên bạn nên thử. Tôi run rẩy nói câu “Muri-isseoyo?” (Có nước không?) mà phát âm sai bét nhè. Bà chủ không những không cười mà còn nhiệt tình sửa lại cho tôi, rồi dúi vào tay tôi nắm kẹo bạc hà. Cảm giác lúc đó ấm lòng lạ lùng.
Đừng quá áp lực về độ chính xác
Thú thật là, nhiều khi tôi thấy body language (ngôn ngữ cơ thể) còn hiệu quả hơn cả lời nói. Nhưng việc bạn cố gắng nói tiếng Hàn sẽ thay đổi hoàn toàn thái độ phục vụ của người bản xứ. Đừng đợi đến lúc hoàn hảo mới dám mở miệng. Cá nhân tôi thấy, cứ nói đại đi! Sai thì sửa, có gì đâu mà sợ? Mọi người xung quanh vỗ tay rầm rầm. Lần tôi đi Busan, tôi đã hét toáng lên “Ngonn quá” bằng tiếng Hàn (Mashisseoyo) giữa chợ cá Jagalchi ồn ào, dù mồm vẫn đang nhai nhồm nhoàm miếng bạch tuộc sống mặn chát vị biển. Cái cảm giác kết nối đó, nói sao nhỉ, nó đáng giá hơn bất kỳ điểm số bài thi nào. Tôi chưa hoàn toàn hài lòng. Bạn có thể nghe tiếng nói chuyện của người địa phương. Tóm lại, hạn chót để bạn “thuộc bài” là ngay khi bước lên máy bay. Hãy tranh thủ lúc ngồi trên chuyến bay dài 4-5 tiếng để nhẩm lại vài câu chào hỏi và mặc cả giá. Đừng để đến lúc đứng trước quầy bán bánh hotteok thơm phức, khói bốc nghi ngút rồi mới lúng túng mở Google Dịch ra thì… Điều bất ngờ là bánh nguội mất rồi Theo quan điểm của tôi, Bạn có thể nghe tiếng nói chuyện của người địa phương.
Mẹo về Những câu tiếng Hàn ‘sống còn’ bạn cần biết khi du lịch và dùng bữa
lịch sự. Thú thật là, giữa cái không khí ồn ào náo nhiệt của chợ Gwangjang hay mấy quán nhậu vào giờ cao điểm, chả ai có thời gian nghe bạn chia động từ đâu. Một sai lầm “kinh điển” mà hầu như ai lần đầu đi Hàn cũng mắc phải, kể cả mình ngày xưa, là cố gắng nói cả một câu dài lê thê cho nó… Hồi đó mình đứng xếp hàng mua hotteok, lúng búng mãi câu “Làm ơn cho tôi một cái này”, kết quả là bị dòng người phía sau đẩy lên, còn cô bán hàng thì cứ hét “Palli, palli!” (Nhanh lên). Kinh nghiệm xương máu là cứ ngắn gọn và dùng body language. Chỉ cần chỉ vào món đó và nói số lượng, hoặc đơn giản là “I-co” (Cái này) kèm nụ cười thật tươi là xong chuyện. Đừng làm khó mình quá, du lịch là để tận hưởng mà!
”Jeogiyo” không phải lúc nào cũng là chìa khóa vạn năng
Nhiều sách dạy tiếng Hàn cứ bảo muốn gọi nhân viên thì hét to “Jeogiyo” (Em ơi/Chị ơi), nhưng thực tế phũ phàng hơn nhiều. Có lần mình vào một quán thịt nướng siêu đông ở Gangnam tầm 7 giờ tối, khói thịt nướng thơm nức mũi nhưng tiếng ồn thì khủng khiếp. Mình gân cổ lên gọi “Jeogiyo” đến 3 lần mà không ai thèm quay lại, quê muốn xỉu luôn. Hóa ra là: Có một năng lượng đặc biệt ở đây.
- Nút bấm thần thánh: Hầu hết các bàn ăn bình dân đều có cái nút chuông nhỏ (thường dán ở góc bàn hoặc ngay hộp đựng thìa đũa), bấm “tinh toong” một phát là nhân viên tới ngay.
- Tự phục vụ (Self-service): Nước lọc và banchan (món phụ) ở nhiều nơi là bạn phải tự đi lấy. Mình từng ngồi đợi nước 15 phút xong mới thấy cái biển “Water is Self” to đùng.
- Giao tiếp bằng mắt: Ở mấy quán cà phê sang chảnh hơn, vẫy tay nhẹ và bắt gặp ánh mắt nhân viên sẽ lịch sự hơn là hét toáng lên.
Đừng tin tuyệt đối vào Google Dịch khi thanh toán
Chuyện là thế này, hệ thống số đếm của Hàn Quốc cực kỳ “hại não” với hai bộ số Hán-Hàn và Thuần Hàn. Mình nhớ như in lần đi taxi đêm từ Itaewon về khách sạn, đồng hồ hiện 15,000 won. Bác tài xế nói một tràng tiếng Hàn, mình thì cứ lẩm bẩm tính nhẩm xem dùng “hana, dul, set” hay “il, i, sam”. Theo người dân địa phương, cuối cùng luống cuống đưa tờ 50,000 won mà lòng cứ lo bị thối thiếu tiền. Có một năng lượng đặc biệt ở đây. Để tránh mất tiền oan hoặc đứng ngây ra ở quầy thu tiền, bạn nên lưu ý mấy điểm này: Thực ra tốt hơn tôi mong đợi.
- Luôn kiểm tra màn hình hiển thị giá: Ở cửa hàng tiện lợi hay taxi, con số trên màn hình mới là chân ái. Đừng cố nghe họ nói giá tiền nếu vốn từ vựng của bạn chỉ là con số 0.
- Double-check hóa đơn: Nhất là khi đi ăn theo nhóm và chia tiền. Đôi khi họ sẽ hỏi “Cash or Card?” (Tiền mặt hay thẻ) bằng tiếng Anh bồi, nghe rất giống tiếng Hàn, dễ gây hiểu lầm lắm.
- Chuẩn bị sẵn màn hình máy tính: Nếu mặc cả ở chợ Namdaemun, cứ gõ số tiền bạn muốn vào máy tính điện thoại và giơ ra. Ngôn ngữ của những con số là ngôn ngữ quốc tế rồi, khỏi cần nói nhiều. Người Hàn họ cũng hiểu mình là khách du lịch mà, đôi khi nói sai một tí, cười xòa một cái lại thành ra vui vẻ, dễ kết bạn hơn ấy chứ. Nói chung là, đừng quá áp lực chuyện phải nói chuẩn như người bản xứ. Lần đầu tôi đến, quan trọng là bạn dám mở miệng nói, còn sai thì… sửa sau Không khí buổi sáng mát lạnh rất dễ chịu.
Sai lầm phổ biến với Những câu tiếng Hàn ‘sống còn’ bạn cần biết khi du lịch và dùng bữa
[Trả lời nhanh: Đừng cố nhồi nhét ngữ pháp phức tạp làm gì cho đau đầu. Chỉ cần nắm vững vài câu “thần chú” phát âm bồi dưới đây, kèm theo chút ngôn ngữ cơ thể là bạn dư sức vi vu khắp Seoul rồi. Quan trọng là thần thái tự tin nhé!] Tốt nhất đi buổi sáng, khoảng 10 giờ.
Gọi Món Chuẩn Như Dân Bản Địa
Thú thật là lần đầu bước chân vào một quán thịt nướng bình dân ở khu Hongdae, tôi đã bị choáng ngợp hoàn toàn bởi tiếng xèo xèo của thịt mỡ và không khí ồn ào náo nhiệt. Tôi cứ ngồi lí nhí vẫy tay mà chẳng ai để ý, quê dễ sợ. Bài học xương máu tôi rút ra là ở Hàn Quốc, bạn phải “to mồm” một chút mới được việc. Khi muốn gọi nhân viên, hãy dõng dạc hô to “Jeo-gi-yo!” (Kiểu như “Em ơi/Anh ơi” ở mình ấy). Đừng ngại, ở đây ồn ào là chuyện bình thường mà. Khi gọi món, công thức “bất bại” mà tôi dùng suốt chuyến đi là chỉ tay vào hình trên menu và nói:
- “I-go ju-se-yo”: Cho tôi cái này (Cụm từ quyền lực nhất, dùng được mọi lúc mọi nơi).
- “Mul ju-se-yo”: Cho tôi xin nước (Ở Hàn nước lọc thường miễn phí và bạn phải tự phục vụ, nhưng cứ xin đi, lỡ họ mang ra cho thì tốt).
- “Ma-si-sseo-yo”: Ngon lắm! (Khen một câu là chủ quán cười tít mắt, có khi còn được tặng thêm món ăn kèm panchan đấy). Cá nhân tôi thấy, dù bạn không biết tên món ăn là gì, cứ “I-go ju-se-yo” là xong chuyện. Tôi từng dùng chiêu này để mua từ vé tàu, bánh hotdog đường phố cho đến cả thuốc đau đầu ở hiệu thuốc, hiệu quả 100%. Ngay cạnh cửa ra số 3.
Hỏi Giá và Mặc Cả “Sương Sương”
Mua sắm ở các khu chợ ngầm (Underground Shopping Mall) hay chợ truyền thống như Namdaemun là cái bẫy ngọt ngào khiến ví tiền “bốc hơi” nhanh nhất. Tôi vẫn nhớ cảm giác ấm ức khi mua đôi tất ở Myeongdong với giá 5.000 won, đi được 3 bước sang hàng bên cạnh thấy họ bán có 3.000 won. Đắng lòng! Để tránh bị hớ, bạn nhất định phải thuộc mấy câu này:
- “Ol-ma-ye-yo?”: Cái này bao nhiêu tiền?
- “Bi-ssa-yo”: Đắt quá à (Nói giọng nũng nịu chút nhé).
- “Kkak-ka-ju-se-yo”: Giảm giá cho tôi đi. Nhưng ở chợ thì thoải mái! Lưu ý nhỏ là đừng dùng câu xin giảm giá khi vào các trung tâm thương mại lớn hay cửa hàng tiện lợi nhé, người ta nhìn mình kỳ lắm. Có lần tôi mua cái áo khoác, chỉ cười cười nói “Kkak-ka-ju-se-yo” vài lần mà cô chủ bớt hẳn 5.000 won. Cảm giác chiến thắng nó sướng gì đâu, dù tiền giảm chẳng đáng là bao nhưng vui là chính. Thực ra tốt hơn tôi mong đợi. Tôi đến khoảng 3 giờ chiều.
Định Vị và “Cứu Cánh” Khẩn Cấp
Hệ thống tàu điện ngầm ở Seoul, nói thật lòng là nó phức tạp như ma trận. Hồi mới sang, tôi từng lạc ở ga Gangnam gần 30 phút chỉ để tìm cái cửa ra số 10, xung quanh người thì đông như kiến cỏ, chóng cả mặt. Lúc đó, bí kíp sinh tồn chỉ gói gọn trong cấu trúc: [Tên địa điểm] + “O-di-ye-yo?” (Cái gì đó ở đâu?). Mấy từ vựng quan trọng cần lắp vào đây là:
- “Hwa-jang-sil”: Nhà vệ sinh (Câu này quan trọng số 1, thề luôn! Tôi từng suýt “vỡ trận” vì uống quá nhiều trà sữa mà không tìm thấy WC).
- “Ji-ha-cheol”: Tàu điện ngầm.
- “Taek-si”: Taxi. Nếu gặp tài xế taxi lớn tuổi không rành tiếng Anh (chuyện thường ở huyện), tốt nhất là bạn cứ đưa địa chỉ tiếng Hàn hoặc bản đồ trên điện thoại ra cho bác tài xem. Đừng cố phát âm tên đường nếu không chắc chắn, kẻo muốn đi Dongdaemun lại bị chở tót sang Dongmyo thì khổ. Thực ra tốt hơn tôi mong đợi.