Giới thiệu về Cẩm nang đi xe buýt thành phố ở Hàn Quốc dành cho du khách
Hệ thống xe buýt ở Hàn Quốc là một mạng lưới cực kỳ hiện đại và phủ sóng rộng khắp, giúp bạn di chuyển đến cả những ngóc ngách nhỏ nhất mà tàu điện ngầm không thể chạm tới. Chỉ cần một chiếc thẻ giao thông nạp tiền và nắm rõ quy tắc màu sắc, bạn có thể đi lại như một người bản địa thực thụ với mức chi phí rất tiết kiệm nhờ chính sách miễn phí chuyển tuyến. Khá yên tĩnh dù đông người.
Phân biệt màu sắc để không bị lạc
Hệ thống này chia theo màu sắc, mỗi màu lại có nhiệm vụ riêng biệt giúp hành khách dễ nhận diện từ xa. Xe màu xanh dương (Blue) chạy trên các trục đường chính xuyên thành phố với lộ trình dài, còn xe màu xanh lá (Green) thì chuyên len lỏi vào các ngõ ngách, khu dân cư để đưa bạn ra ga tàu điện. Ngoài ra còn có xe màu vàng (Yellow) chạy vòng quanh các khu vực du lịch hoặc trung tâm và xe màu đỏ (Red) là xe tốc độ cao kết nối Seoul với các thành phố lân cận như Gyeonggi-do. Hồi mới sang, mình cứ đứng ngẩn ngơ ở trạm dừng gần Myeongdong vì có quá nhiều loại xe chạy qua cùng lúc. Nhớ nhất là lần bắt nhầm xe màu đỏ đi vùng ngoại ô lúc 9 giờ tối, gió lạnh lùa qua khe cửa làm mình run cầm cập vì lo không biết bao giờ mới quay lại được, nhưng công nhận xe chạy nhanh và ghế ngồi êm cực kỳ. Tôi nhận thấy rằng mà này, giá vé xe đỏ đắt hơn xe thường một chút, tầm 2.800 won, nên mọi người nhớ kiểm tra kỹ kẻo hụt tiền trong thẻ nhé.
Quy tắc quẹt thẻ và nút bấm “thần thánh”
Điểm đáng đồng tiền bát gạo nhất của xe buýt Hàn Quốc chính là chế độ miễn phí chuyển tuyến trong vòng 30 phút (hoặc 60 phút vào khung giờ từ 9 giờ tối đến 7 giờ sáng hôm sau). Bạn có thể đổi từ xe buýt này sang xe buýt khác hoặc từ tàu điện sang xe buýt mà không mất thêm đồng nào.
- Luôn quẹt thẻ khi lên và cả khi xuống để được hưởng ưu đãi chuyển tuyến và tránh bị trừ thêm tiền cho lần đi sau.
- Nhấn nút STOP màu đỏ gắn trên các cột hoặc trần xe trước khi đến trạm bạn muốn xuống.
- Nếu không bấm nút và trạm đó không có ai đứng chờ, bác tài sẽ không dừng lại đâu! Cái âm thanh “bí-p” vang lên khi nhấn nút nghe rất đặc trưng, nhưng nếu lỡ tay bấm chậm khi xe đã sát trạm là bác tài phóng vèo qua luôn, lúc đó chỉ có nước đi bộ ngược lại cả cây số thôi. Nói thật là mình từng muối mặt một lần vì không biết cách xuống xe. Trong chuyến thăm, mình thích nhất là cảm giác ngồi trên xe buýt vào buổi chiều tà tầm 5 giờ, nhìn đường phố Seoul tấp nập qua ô cửa kính mờ hơi sương, tai nghe tiếng thông báo trạm dừng đều đặn và ngửi thấy mùi bánh mì nướng thơm lừng từ mấy cửa hàng ven đường mỗi khi cửa xe mở ra. Tiện thì tiện thật nhưng đi vào giờ cao điểm thì đúng là ác mộng, người đông đến mức thở không nổi luôn.
Những địa điểm tốt nhất cho Cẩm nang đi xe buýt thành phố ở Hàn Quốc dành cho du khách
[Trả lời nhanh: Tốt nhất là bạn nên né mấy khung giờ đi làm và tan tầm nếu không muốn “biến thành cá mắm” giữa đám đông chen chúc. Theo người dân địa phương, xe buýt ở đây chạy từ khoảng 4:30 sáng đến tận 11:30 đêm, nhưng mỗi thời điểm lại là một trải nghiệm hoàn toàn khác nhau, có khi là cực hình mà cũng có khi là lúc thư giãn nhất.]
Tránh xa “giờ tử thần” để giữ sức
Bạn biết không, lần đầu tôi leo lên chiếc xe buýt xanh lá ở Gangnam lúc 6:30 tối, thực sự là một cơn ác mộng - người ta ép sát đến mức tôi chẳng cần cầm tay vịn vẫn đứng vững. Tiếng còi xe inh ỏi bên ngoài hòa cùng mùi nước hoa hỗn tạp của đủ mọi người khiến tôi chỉ muốn xuống xe ngay lập tức, cái cảm giác ngột ngạt đó - ôi trời - đúng là khó quên. Nếu bạn đi du lịch, hãy cố gắng né khung giờ 7:00 - 9:00 sáng và 6:00 - 8:00 tối vì lúc này xe chạy rất chậm do tắc đường kinh khủng.
- Giờ cao điểm: Xe thường trễ 10-15 phút so với ứng dụng do kẹt xe.
- Thời điểm vàng: Đi vào tầm 10:00 sáng đến 4:00 chiều, xe cực kỳ thoáng và bạn chắc chắn sẽ có chỗ ngồi êm ái để ngắm phố phường qua cửa sổ.
- Mẹo nhỏ: Nếu lỡ đi vào giờ cao điểm, hãy đứng dịch vào phía giữa xe ngay khi có thể, đừng đứng gần cửa ra vào vì sẽ bị đẩy rất đau đấy.
Chuyện đi xe vào ngày lễ và đêm muộn
Tôi vẫn nhớ đợt lễ Seollal, cái không khí vắng lặng lạ thường của Seoul làm tôi hơi chủ quan, cứ nghĩ xe buýt sẽ vắng nhưng thực ra tần suất xe chạy lại giảm đi đáng kể. Đứng chờ dưới cái lạnh -5 độ C suốt gần 30 phút mà chiếc xe buýt số 143 mãi chẳng thấy đâu, chân tay tê cứng hết cả, đúng là một bài học nhớ đời cho việc không kiểm tra lịch trình chạy riêng của ngày lễ. Còn nếu bạn đi chơi đêm ở Hongdae hay Itaewon quá 12 giờ đêm, đừng lo vì đã có hệ thống Owl Bus (xe buýt đêm bắt đầu bằng chữ N) hoạt động xuyên suốt. Nói thật là xe buýt đêm ở đây sạch sẽ đến ngạc nhiên, dù đôi khi bạn sẽ nghe thấy vài tiếng ngáy khò khò của những anh chàng văn phòng vừa nhậu say xong. Cá nhân tôi thấy, giá vé xe buýt đêm thường là 2,150 won, đắt hơn một chút so với mức 1,200 - 1,500 won ban ngày nhưng vẫn rẻ hơn taxi nhiều.
Tận dụng tối đa việc chuyển tuyến
Bạn có biết điều gì làm tôi thích nhất không? Đó là cái tiếng “ding” vui tai mỗi khi nhấn nút báo dừng màu đỏ trên xe và tiếng “tít” khi quẹt thẻ. Một điều cực kỳ quan trọng là bạn được chuyển tuyến miễn phí trong vòng 30 phút (ban đêm từ 9 giờ tối đến 7 giờ sáng hôm sau là 60 phút) tối đa 4 lần. Tôi thường tranh thủ xuống xe, ghé nhanh vào cửa hàng tiện lợi mua một hộp sữa chuối giá khoảng 1,700 won rồi lại lên một tuyến xe khác mà không tốn thêm đồng nào, tính ra tiết kiệm được khối tiền cho chuyến đi.
- Nút báo dừng: Phải bấm trước khi đến trạm tiếp theo, nếu không tài xế sẽ lướt qua luôn nếu không thấy ai đứng chờ ở trạm.
- Quẹt thẻ khi xuống: Đây là bắt buộc nếu bạn muốn nhận ưu đãi giảm giá khi chuyển sang xe buýt khác hoặc tàu điện ngầm.
Cách trải nghiệm Cẩm nang đi xe buýt thành phố ở Hàn Quốc dành cho du khách như người bản địa
Người Hàn và du khách đều chuộng xe buýt vì mạng lưới phủ sóng dày đặc đến từng ngõ ngách mà tàu điện ngầm không tới được. Đặc biệt, hệ thống chuyển tuyến miễn phí giúp bạn di chuyển quãng đường dài với chi phí cực thấp, chỉ cần quẹt thẻ khi lên và xuống xe là xong.
Hệ thống màu sắc “nhìn là hiểu”
Thật sự thì lúc mới sang Seoul, mình đã bị choáng ngợp bởi cả rừng xe buýt đủ màu sắc. Nhưng dùng rồi mới thấy nó thông minh vô cùng. Xe màu Xanh dương (Blue) đi trục đường chính xuyên thành phố, còn xe Xanh lá (Green) thì len lỏi vào từng khu dân cư hay các ga tàu gần đó. Có lần mình đi xe xanh lá số 02 ở khu vực Namsan, bác tài lái lụa đến mức mình cứ tưởng đang đi tàu lượn siêu tốc, tim đập thình thịch nhưng mà vui! Ngồi trên xe nhìn qua cửa sổ, bạn sẽ thấy những con hẻm nhỏ thơm mùi cà phê rang xay, điều mà đi tàu điện ngầm dưới lòng đất chẳng bao giờ thấy được.
Tiết kiệm tối đa nhờ miễn phí chuyển tuyến
Đi xe buýt ở đây sướng nhất là khoản miễn phí chuyển tuyến trong vòng 30 phút. Bạn có thể đổi từ xe buýt này sang xe buýt khác hoặc sang tàu điện mà không tốn thêm đồng nào (nếu đi trong tầm giá cơ bản).
- Giá vé thường chỉ khoảng 1.200 đến 1.500 won (tầm 23k - 28k tiền mình).
- So với đi taxi giá mở cửa đã 4.800 won, bạn tiết kiệm được hẳn một bữa ăn nhẹ ở cửa hàng tiện lợi.
- Luôn nhớ quẹt thẻ T-money cả khi lên và khi xuống để được tính ưu đãi này nhé. Mình vẫn nhớ cái cảm giác đứng đợi xe dưới trời đông lạnh buốt ở trạm dừng lúc 3 giờ chiều, nhưng vừa bước lên xe là luồng hơi ấm phả vào mặt, dễ chịu cực kỳ. Mà này - quan trọng lắm - bạn phải nhấn nút Stop màu đỏ trên vách xe trước khi muốn xuống. Nếu không có ai đứng đợi ở trạm và bạn không nhấn nút, bác tài sẽ “vút” qua luôn đấy. Mình đã từng bị hố hai trạm chỉ vì mải ngắm trai xinh gái đẹp trên đường, đúng là dở khóc dở cười. Thật lòng, khá ấn tượng.
Văn hóa đi xe buýt rất “chill” và đúng giờ
Nhiều người sợ kẹt xe nhưng ở các thành phố lớn đều có làn đường riêng nên xe chạy cực kỳ đúng giờ. Bạn cứ tải app Naver Maps hoặc KakaoBus là biết chính xác còn bao nhiêu phút nữa xe tới, chính xác đến từng giây luôn. Mình thích nhất là cảm giác ngồi xe buýt vào tầm 10 giờ đêm, khi đường xá đã bớt đông, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh qua ô cửa kính. Tiếng thông báo trạm dừng vang lên đều đặn bằng cả tiếng Hàn và tiếng Anh giúp mình chẳng sợ lạc. Dù đôi khi xe hơi đông vào giờ cao điểm, nhưng cảm giác được hòa mình vào nhịp sống hối hả của người bản địa vẫn là một trải nghiệm rất đáng thử.
Lưu ý theo mùa về Cẩm nang đi xe buýt thành phố ở Hàn Quốc dành cho du khách
Đi xe buýt ở Hàn Quốc thực ra không hề đáng sợ như bạn tưởng đâu, dù lúc đầu nhìn vào sơ đồ chằng chịt màu sắc mình cũng thấy hơi “choáng”. Điểm mấu chốt là bạn phải có một chiếc thẻ giao thông nạp sẵn tiền và biết cách nhìn màu xe để không leo nhầm chuyến đi tận sang thành phố khác.
Dùng thẻ T-money thay vì tiền mặt
Thú thực là mình khuyên bạn nên bỏ hẳn ý định dùng tiền mặt đi. Hầu hết các xe buýt ở Seoul giờ đã chuyển sang mô hình “không tiền mặt” rồi. Hồi mình mới sang, mình đã lóng ngóng đứng ở cửa xe lúc 10 giờ đêm chỉ để tìm mấy đồng xu lẻ trong túi, cảm giác lúc đó ngại kinh khủng vì cả đoàn người phía sau phải đợi dưới cái lạnh buốt. Bạn cứ ghé vào bất kỳ cửa hàng tiện lợi nào như GS25 hay CU, bỏ ra khoảng 4.000 won để mua một chiếc thẻ T-money có in hình mấy nhân vật Kakao Friends cực dễ thương làm kỷ niệm luôn.
- Nạp tiền tại máy tự động ở ga tàu điện hoặc trực tiếp tại quầy thanh toán cửa hàng tiện lợi.
- Mỗi lượt đi xe buýt nội thành thường tốn khoảng 1.200 đến 1.500 won tùy quãng đường.
- Bắt buộc phải quẹt thẻ khi xuống xe để được hưởng ưu đãi chuyển tuyến miễn phí trong vòng 30 phút.
Đọc màu xe và dùng app chỉ đường
Bạn có biết tại sao xe buýt ở đây lại có đủ màu xanh lá, xanh dương rồi đỏ không? Hồi đầu mình cứ nhảy đại lên xe xanh dương vì thấy nó to và đẹp, ai dè nó chạy một mạch qua mấy quận liền mà không dừng ở cái ngách nhỏ mình cần. Xe màu xanh lá thường chạy quãng ngắn trong khu vực, còn xe xanh dương là đi đường trục chính nối các quận xa nhau. Nếu thấy xe màu đỏ thì đó là xe chạy tuyến dài nối Seoul với các tỉnh lân cận, giá vé sẽ đắt hơn một chút đấy, tầm 2.800 won. Cái cảm giác đứng dưới trạm dừng, ngửi mùi bánh ngô nướng thơm phức tỏa ra từ mấy tiệm ven đường và nhìn bảng điện tử báo xe sắp đến trong 2 phút nữa thực sự rất thích. Lần đầu tôi đến, bạn nhất định phải cài Naver Maps hoặc KakaoBus nhé. Không có nó thì đúng là “mù đường” luôn. Mình từng thử tự đi mà không dùng app lúc 3 giờ chiều, kết quả là lạc mất một tiếng đồng hồ chỉ vì nhìn nhầm hướng chạy của xe ở phía đối diện đường.
Cách xuống xe đúng kiểu người địa phương
Có một quy tắc ngầm là khi xe sắp đến trạm, bạn nên đứng dậy và tiến gần về phía cửa sau. Đừng đợi xe dừng hẳn mới lạch bạch đứng dậy đi ra, tài xế có khi sẽ đóng cửa và phóng đi cực nhanh vì họ phải chạy đúng tiến độ đấy! Một lần mình mải lướt điện thoại, đến lúc ngẩng lên thì xe đã chạy qua trạm mất tiêu vì mình chưa kịp nhấn cái nút báo hiệu màu đỏ trên cột. Tiếng chuông “ding” vang lên khi bạn nhấn nút chính là thông điệp rõ ràng nhất bảo bác tài là “cháu muốn xuống ở đây”.
- Quan sát bảng điện tử hoặc nghe loa thông báo tên trạm (thường có tiếng Anh ở các phố lớn).
- Nhấn nút Stop màu đỏ trước khi xe cập bến.
- Chuẩn bị sẵn thẻ trên tay để quẹt vào máy ở cửa sau ngay khi bước xuống. Chứ đừng để xuống tới nơi mới lục đục tìm thẻ, bác tài sẽ cằn nhằn đấy, mà mình thì nghe chẳng hiểu gì đâu, chỉ thấy mặt bác hơi căng thôi
Tại sao người Hàn yêu thích Cẩm nang đi xe buýt thành phố ở Hàn Quốc dành cho du khách?
Câu trả lời nhanh là bạn nên bắt đầu tại các đầu mối giao thông lớn như Seoul Station hoặc Gangnam Station, nơi hệ thống bảng điện tử hiển thị cực kỳ rõ ràng bằng nhiều ngôn ngữ. Chỉ cần nắm chắc quy tắc màu sắc (xanh dương đi xa, xanh lá đi gần nội khu), bạn có thể dễ dàng đi đến bất cứ đâu từ cung điện Gyeongbokgung đến các khu mua sắm sầm uất mà không cần đi bộ quá nhiều. Tôi chắc chắn khuyên bạn nên thử.
Những “siêu trạm” giúp bạn làm quen nhanh nhất
Nếu bạn lần đầu đi buýt, hãy đến ngay Seoul Station Transfer Center. Trời ơi, lúc tôi mới sang, đứng ở đây tầm 3 giờ chiều mà hoa cả mắt vì có tận mười mấy làn xe chạy song song với nhau. Nhưng mà này, chính cái sự “khủng” đó lại giúp mình dễ học cách nhìn bảng điện tử nhất. Bạn sẽ thấy dòng người hối hả, tiếng động cơ nổ máy rầm rì và cả mùi bánh mì nướng thơm lừng từ mấy tiệm nhỏ quanh đó. Thú thật là hồi đó tôi cũng từng nhảy nhầm làn, tốn thêm 1.500 won lãng phí, nhưng mà nhờ vậy mới biết nhìn kỹ số hiệu tuyến trên màn hình LED. Cứ bình tĩnh, đừng vội! Một vài điểm trung chuyển then chốt:
- Seoul Station: Nơi tập trung hầu hết các tuyến Blue Bus (xe xanh dương) đi xuyên tâm thành phố.
- Express Bus Terminal: Điểm đến lý tưởng nếu bạn muốn nhảy lên xe Red Bus (xe đỏ) để đi ra vùng ngoại ô như Incheon hay Gyeonggi-do.
- Gangnam Station: Cực kỳ đông đúc nhưng bảng chỉ dẫn rất chi tiết, dù hơi ồn ào một chút vào giờ tan tầm.
Các tuyến đường “vàng” để ngắm cảnh và đi chơi
Tôi cực kỳ thích tuyến số 143. Tại sao á? Vì nó đi qua hầu hết các điểm nóng: từ Myeongdong, qua cầu Banpo (chỗ có đài phun nước cầu vồng siêu đẹp ấy) rồi thẳng tiến đến Gangnam. Có lần tôi đi chuyến này lúc hoàng hôn, nhìn ánh đèn thành phố phản chiếu xuống sông Han - thề luôn - cảm giác như đang đóng phim truyền hình vậy. Gió từ khe cửa sổ phả vào mát lạnh, xen lẫn chút mùi mặn mòi của sông nước. Nhưng mà có một điểm trừ nhỏ là xe buýt ở Seoul chạy khá… gắt. Tài xế đôi khi phanh gấp làm tôi suýt ngã nhào nếu không bám chắc vào tay vịn. Kinh nghiệm xương máu cho bạn:
- Luôn chuẩn bị thẻ T-money trong tay để quẹt cho nhanh, đỡ lóng ngóng trước mặt mọi người.
- Nhớ nhấn cái nút Stop màu đỏ trước khi đến trạm khoảng 200m nhé, không là bác tài phóng vèo qua luôn đấy!
- Tận dụng đặc quyền chuyển tuyến miễn phí trong vòng 30 phút để tiết kiệm chi phí đi lại. Cái việc đi buýt ở Hàn nó vừa rẻ (chỉ tầm 1.200 - 1.500 won một lượt) vừa tiện, tội gì mà không thử nhỉ? Thật lòng mà nói, ngồi trên xe, ngắm nhìn mấy con ngõ nhỏ ở Insadong hay sự hiện đại của Lotte World Tower qua ô cửa kính, bạn sẽ thấy một Seoul rất khác, đời thường và gần gũi hơn nhiều so với việc chỉ đi dưới hầm tàu điện.
Những điều cần tránh với Cẩm nang đi xe buýt thành phố ở Hàn Quốc dành cho du khách
[Trả lời nhanh: Cứ dùng thẻ giao thông như T-money là rẻ nhất rồi. Tôi nhận thấy rằng bạn sẽ được giảm giá vé lẻ và quan trọng nhất là được miễn phí chuyển tuyến tối đa 4 lần trong ngày, miễn là bạn quẹt thẻ lúc xuống xe.] Thực ra tốt hơn tôi mong đợi.
Làm sao để đi xe buýt tiết kiệm và không bị hớ tiền?
Thật lòng mà nói, hồi mới sang Seoul, tôi đã tốn một mớ tiền oan chỉ vì thói quen dùng tiền mặt. Đi xe buýt bằng thẻ T-money hoặc EZL chỉ tốn khoảng 1.500 won mỗi lượt, rẻ hơn hẳn so với trả tiền lẻ. Mà cái quy tắc “vàng” này bạn phải nhớ kỹ: luôn quẹt thẻ khi xuống xe! Tôi nhớ mãi cái lần đứng đợi xe buýt xanh dương số 143 lúc 2 giờ chiều nắng chang chang, vì quên quẹt thẻ lượt trước nên lúc lên lại bị máy trừ thẳng tay gấp đôi tiền vé. Cay đắng thực sự! Hàn Quốc có chính sách chuyển tuyến miễn phí trong vòng 30 phút (sau 9 giờ tối thì được 1 tiếng). Bạn có thể nhảy từ xe buýt này sang xe buýt kia, hoặc từ tàu điện sang xe buýt mà không mất thêm xu nào. Ngồi trên xe, nghe tiếng “bíp” vui tai khi quẹt thẻ và nhìn dòng người hối hả qua lại qua ô cửa kính rộng thênh thang, cảm giác như mình đang thực sự hòa nhập vào cái nhịp sống gấp gáp ở đây vậy. Thật ra, việc di chuyển bằng xe buýt ở đây đôi khi còn nhanh hơn tàu điện ngầm nếu bạn nắm rõ lộ trình. Mùi thức ăn mới nấu tràn ngập không khí. Tôi đến khoảng 3 giờ chiều.
Lưu ý về hành lý và các nút bấm “quyền năng” trên xe
Có một chuyện này - nói ra hơi ngại - nhưng bạn tuyệt đối đừng vác vali khổng lồ lên xe buýt vào tầm 6 giờ chiều. Quy định là hành lý không được cao quá 50cm hay nặng quá 20kg đâu. Lần đó tôi xách cái túi to oạch định đi từ Hongdae về, bác tài nhìn tôi rồi lắc đầu dứt khoát luôn. Quê xệ! Nếu đồ đạc quá lỉnh kỉnh, tốt nhất là gọi taxi hoặc đi tàu điện ngầm cho lành.
- Luôn để ý cái nút đỏ (nút dừng) gắn đầy trên các cột xe.
- Phải bấm trước khi xe đến bến tầm 100 mét để bác tài chuẩn bị tấp vào.
- Tuyệt đối không mang đồ uống không nắp đậy lên xe nhé, bác tài sẽ từ chối thẳng thừng ngay từ cửa đấy. Tôi cực kỳ thích cái mùi tinh dầu sả nhẹ nhẹ trên mấy tuyến xe mới, nó làm át đi cái mùi máy lạnh khô khốc. Hệ thống xe buýt ở đây cực kỳ ưu tiên người già và người khuyết tật với các loại xe sàn thấp (low-floor bus). Mà bạn có biết cái cảm giác tim đập thình thịch khi xe thắng gấp không? Kinh khủng! Nên là nếu không có chỗ ngồi, hãy bám thật chặt vào tay vịn vì các bác tài lái xe “lụa” lắm.
Tuyệt chiêu định vị để không bao giờ bị lạc bến
Bạn có bao giờ tự hỏi làm sao để biết mình đang ở đâu giữa một rừng chữ Hàn không? Tải ngay ứng dụng Naver Map hoặc KakaoBus. Thật sự là cứu cánh luôn đó! Nó báo chính xác xe còn cách bạn bao nhiêu mét và mất bao nhiêu phút để tới. Tôi vẫn nhớ cảm giác lần đầu một mình bắt xe buýt về nhà lúc 11 giờ đêm, đường phố Seoul vắng hoe, chỉ có tiếng loa thông báo vang lên đều đều. Nếu không có cái app đó rung chuông báo sắp đến bến thì chắc tôi đã đi lạc tới tận đèo heo hút gió nào rồi. Đừng đợi xe dừng hẳn mới lục đục đứng dậy, người Hàn họ không kiên nhẫn đâu. Cứ thấy loa đọc tên bến mình cần là đứng sẵn ở cửa sau. Lúc xuống xe, hãy chuẩn bị sẵn thẻ trong tay. Cái âm thanh “ting” khi quẹt thẻ lần cuối và làn hơi lạnh ùa vào mặt khi cửa xe mở ra giữa mùa đông thực sự là những chi tiết nhỏ nhưng cứ ám ảnh tôi mãi trong suốt hành trình khám phá xứ Kim Chi. Mà nói chung, đi xe buýt là cách tuyệt vời nhất để ngắm nhìn một Seoul thật khác, bình dị và gần gũi hơn nhiều. Tốt nhất đi buổi sáng, khoảng 10 giờ.
Lời khuyên thực tế cho Cẩm nang đi xe buýt thành phố ở Hàn Quốc dành cho du khách
[Trả lời nhanh: Sai lầm phổ biến nhất là quên quẹt thẻ khi xuống xe, khiến bạn mất quyền lợi chuyển tuyến miễn phí và bị trừ thêm tiền phạt vào lần đi sau. Ngoài ra, việc lên nhầm xe buýt màu đỏ (xe tốc hành) cũng khiến ví tiền của bạn “đau đớn” hơn nhiều so với các loại xe thông thường nếu chỉ đi chặng ngắn.]
Nhầm màu xe là nhầm cả túi tiền
Hệ thống xe buýt ở Hàn Quốc phân chia theo màu sắc rất rõ ràng nhưng người mới thì dễ loạn lắm. Xe màu xanh da trời đi trục đường chính, xe xanh lá cây thì chạy trong khu phố, còn xe màu đỏ là xe tốc hành đi liên tỉnh. Hồi đầu mới đến, có lần mình bắt xe ở gần Myeong-dong tầm 2 giờ chiều, thấy xe màu đỏ đến là nhảy lên luôn vì nghĩ cùng hướng. Ai dè xe đó đi ra tận ngoại thành và giá vé đắt gấp đôi, tận 2.800 won lận. Tiếng máy quẹt thẻ kêu “tít” một phát khô khốc làm mình tỉnh cả người - đúng là bài học nhớ đời!
- Xe xanh da trời: Chạy tuyến dài, kết nối các quận lớn.
- Xe xanh lá cây: Đi các quãng ngắn, len lỏi vào các ngõ nhỏ và kết nối với ga tàu điện ngầm.
- Xe màu đỏ: Đừng lên nếu chỉ đi vài trạm trong phố, giá cao và không dừng nhiều điểm đâu.
Quên quẹt thẻ khi xuống xe
Nhiều bạn cứ nghĩ quẹt thẻ lúc lên là xong, nhưng thực ra hành động quẹt thẻ lần hai khi xuống mới là “sống còn”. Ở Hàn, bạn được miễn phí chuyển tuyến tối đa 4 lần trong vòng 30 phút (hoặc 60 phút vào ban đêm). Thú thật là mình đã từng bị trừ thêm gần 1.000 won vào lần đi kế tiếp chỉ vì một lần “ngáo ngơ” quên quẹt thẻ lúc xuống xe. Cảm giác lúc nhìn thấy số dư bị trừ thêm tiền phạt ấy, nói thật là xót xa vô cùng. Cái máy quẹt thẻ nó nhạy lắm, chỉ cần đưa nhẹ vào là được, nhưng lúc vội vàng là rất dễ quên.
”Ám ảnh” giờ cao điểm và quy tắc ngầm
Đi xe buýt vào tầm 6 giờ tối ở các khu như Gangnam đúng là một thử thách lòng kiên nhẫn. Không gian đặc quánh mùi cà phê mang theo từ văn phòng và tiếng động cơ rì rì trong làn đường riêng. Bạn biết điều gì đáng sợ nhất không? Đó là không kịp nhấn nút dừng xe. Hồi đó mình đứng ở giữa xe, người đông như nêm cối, đến lúc gần tới trạm mới cuống cuồng tìm nút báo hiệu. Kết quả là bác tài lướt qua trạm luôn vì tưởng không ai xuống. Giờ nhắc lại vẫn thấy ngại, vì cả xe lúc đó im phăng phắc, chỉ có mình là lúng túng giữa đám đông.
- Phải nhấn nút báo dừng trước khi xe vào trạm khoảng 100 mét.
- Tuyệt đối không nói chuyện điện thoại oang oang, người Hàn rất coi trọng sự yên tĩnh trên xe.
- Luôn đứng sẵn ở cửa sau khi xe gần đến trạm bạn cần xuống để tránh bị kẹt lại.
Đồ ăn và những rắc rối không đáng có
Đừng bao giờ mang đồ uống không có nắp đậy hoặc đồ ăn đang ăn dở lên xe nhé, bác tài có quyền từ chối cho bạn lên xe ngay lập tức đấy. Mình đã từng chứng kiến một bạn du khách cầm ly cà phê đá không nắp bị bác tài nhắc nhở gay gắt ngay cửa. Lúc đó trời đang lạnh tầm 10 độ C, nhìn bạn ấy phải đứng lại lúng túng bỏ ly nước đi mà mình cũng thấy tội. Thêm vào đó, việc đứng chặn ngay lối lên xuống cũng là một điểm trừ lớn. Nếu xe quá đông, hãy cố gắng lách vào phía trong hoặc chủ động nhường đường cho người xuống trước, đó là phép lịch sự tối thiểu ở đây.