Skip to content

Cẩm nang sinh tồn mùa đông ở Hàn Quốc: Lễ hội băng, khu trượt tuyết và suối nước nóng: Góc nhìn từ người trong cuộc

A view of the mountains covered in snow in Korea

Tìm hiểu về Cẩm nang sinh tồn mùa đông ở Hàn Quốc: Lễ hội băng, khu trượt tuyết và suối nước nóng

Mùa đông Hàn Quốc thực sự khắc nghiệt với cái lạnh thấu xương, nhưng chính thời tiết này lại tạo nên “bộ ba” trải nghiệm sinh tồn tuyệt vời: lễ hội băng, trượt tuyết và xông hơi Jimjilbang. Thay vì trốn trong chăn, người dân địa phương và du khách chọn cách đối mặt trực tiếp với cái lạnh bằng việc câu cá trên sông băng, lướt tuyết đầy phấn khích và kết thúc ngày dài bằng việc ngâm mình trong bể nước nóng sảng khoái. Cá nhân tôi thấy, Đây chính là công thức hoàn hảo để biến mùa đông ảm đạm thành mùa sôi động nhất trong năm. Vắng vẻ bất ngờ khi tôi đến.

Lễ hội băng Hwacheon Sancheoneo: Thử thách lòng kiên nhẫn

Thú thật là lần đầu tiên tôi đến Hwacheon, tôi đã bị sốc nhiệt nhẹ vì cái lạnh ở đây nó “gắt” hơn Seoul nhiều, gió thổi cảm giác như tát vào mặt vậy. Nói chung là một trong những lễ hội mùa đông lớn nhất thế giới, nơi bạn sẽ ngồi trên mặt sông đóng băng dày cả mét để câu cá hồi núi (Sancheoneo). Nghe thì có vẻ chill, nhưng ngồi yên một chỗ giữa trời âm độ C chờ cá cắn câu là cả một thử thách về sức chịu đựng đấy.

  • Giá vé: Khoảng 15,000 KRW (thường được tặng lại phiếu mua hàng nông sản 5,000 KRW).
  • Trải nghiệm nhớ đời: Cảm giác khi dây câu rung lên bần bật và kéo được con cá quẫy đành đạch lên khỏi hố băng thật sự rất đã, tôi đã hét lên sung sướng quên cả giữ hình tượng.
  • Món ngon: Cá câu được có thể mang đi nướng ngay tại chỗ với phí chỉ vài ngàn won. Mùi cá nướng thơm phức bốc lên giữa trời tuyết trắng xóa là thứ mùi hương quyến rũ nhất tôi từng ngửi thấy lúc bụng đang đói meo.

Trượt tuyết đêm: Trải nghiệm “must-try”

Nếu không có nhiều thời gian đi xa, các khu trượt tuyết như Vivaldi Park hay Elysian Gangchon ngay gần Seoul (khoảng 1-1.5 giờ đi xe) là lựa chọn hợp lý nhất. Cá nhân tôi thì thích đi trượt tuyết đêm hơn là ban ngày. Tại sao ư? Vì lúc đó vắng người hơn hẳn, không phải chen chúc xếp hàng đợi cáp treo, và tuyết dưới ánh đèn pha sáng rực cảm giác xốp mịn hơn hẳn. Nhớ lần đầu tập tành, tôi ngã ê ẩm cả mông, lăn lóc đủ kiểu, nhưng cái cảm giác lướt vèo vèo xuống dốc trong không khí lạnh buốt nó “phê” lạ lùng. Một điều lưu ý nhỏ là giá thuê đồ và vé thang máy (lift pass) không hề rẻ, dao động từ 60,000 - 80,000 KRW tùy khung giờ, nên săn vé online trước sẽ rẻ hơn. À, đừng quên ghé căn tin ăn một bát mì gói nóng hổi hoặc bánh cá (Oden) sau khi trượt nhé. Vị nước dùng nóng hổi trôi xuống cổ họng lúc đang lạnh cóng nó ngon gấp mười lần ăn ở nhà hàng 5 sao luôn ấy. Cá nhân tôi nghĩ Rẽ vào hẻm thứ hai bên trái.

Jimjilbang: Nơi trú ẩn hoàn hảo

Sau cả ngày “hành xác” ngoài trời lạnh, chui vào Jimjilbang đúng là thiên đường. Đây không chỉ là nhà tắm hơi đâu, mà là nét văn hóa cộng đồng cực kỳ đặc sắc. Bạn sẽ thấy từ người già đến trẻ nhỏ quấn khăn đầu cừu (Yangmeori) nằm la liệt trên sàn nhà ấm áp xem TV hoặc tán gẫu. Cái cảm giác lưng chạm xuống nền đá nóng, mọi cơ bắp đang căng cứng vì lạnh bỗng nhiên giãn ra… ôi chu choa, nó dễ chịu kinh khủng. Tôi thường dành cả buổi chiều ở đây chỉ để ngủ gật và uống Sikhye (nước gạo ngọt) lạnh buốt óc kèm mấy quả trứng nướng.

  • Giá vé: Cực “hạt dẻ”, chỉ khoảng 10,000 - 15,000 KRW là có thể ngủ qua đêm thoải mái.
  • Lưu ý tế nhị: Bạn phải “trần như nhộng” hoàn toàn ở khu tắm chung trước khi mặc đồ đồng phục vào khu sinh hoạt chung. Lúc đầu tôi cũng ngại chín mặt, cứ lấy khăn che che đậy đậy, nhưng thấy ai cũng tự nhiên như ở nhà nên riết rồi quen, chả ai thèm để ý ai đâu.

Cẩm nang sinh tồn mùa đông ở Hàn Quốc: Lễ hội băng, khu trượt tuyết và suối nước nóng ở đâu?

Mùa đông Hàn Quốc lạnh “cắt da cắt thịt” theo đúng nghĩa đen, nhưng tin mình đi, đây mới là lúc vui nhất để trải nghiệm văn hóa địa phương. Cá nhân tôi thấy, thay vì ru rú trong khách sạn, hãy thử thách bản thân một chút.

Câu cá trên băng tại Hwacheon

[Trả lời nhanh: Lễ hội thường diễn ra vào tháng 1, cách Seoul khoảng 2.5 giờ đi xe buýt và vé vào cửa tầm 15,000 KRW.] Lần đầu tiên mình đến Hwacheon Sancheoneo, thú thật là mình đã bị sốc nhiệt nhẹ vì không ngờ ở đây lạnh hơn Seoul nhiều đến thế. Gió thổi vù vù, nhiệt độ lúc đó chắc phải tầm -10 độ C. Cá nhân tôi thấy, nhưng cái không khí ở đây thì tuyệt vời ông mặt trời. Bạn sẽ thấy hàng ngàn người ngồi trên mặt sông đóng băng, chăm chú nhìn xuống cái lỗ nhỏ xíu để chờ cá cắn câu.

  • Chuẩn bị kỹ: Dán miếng giữ nhiệt (hot pack) vào lưng và lòng bàn chân, cái này cứu mạng mình hôm đó đấy.
  • Ăn uống: Cá bắt được có thể mang ra khu nướng ngay tại chỗ. Phí chế biến chỉ khoảng 3,000 - 5,000 KRW thôi. Mùi cá nướng than hoa giữa trời tuyết nó thơm nức mũi, ăn vào ấm sực cả người.
  • Trải nghiệm điên rồ: Có khu vực bắt cá bằng tay không. Mình chỉ dám đứng nhìn thôi chứ thấy mấy chú người Hàn nhảy xuống nước lạnh buốt, da đỏ ửng lên mà nể thật sự.

Trượt tuyết gần Seoul

Nếu bạn lười đi xa như Gangwon-do sâu trong núi, thì các khu trượt tuyết quanh Seoul là lựa chọn hợp lý nhất. Cá nhân mình thích Vivaldi Park vì cơ sở vật chất tốt, dù hơi đông đúc vào cuối tuần. Hồi mới tập tành bộ môn này, mình ngã “dập mông” không biết bao nhiêu lần, nhưng cảm giác lướt vèo vèo trên tuyết trắng (dù chỉ được 5 giây trước khi ngã) nó phê lắm. Một số điểm cần lưu ý khi đi trượt tuyết:

  1. Đặt xe bus miễn phí: Hầu hết các resort như Vivaldi hay Elysian Gangchon đều có xe đưa đón miễn phí (shuttle bus) từ trung tâm Seoul dành cho khách nước ngoài, nhớ đăng ký trước online nhé.
  2. Thuê đồ: Đừng mua quần áo trượt tuyết làm gì cho phí, cứ thuê hết tại resort. Giá thuê đồ + ván trượt + vé thang máy (lift pass) cho một buổi chiều thường rơi vào khoảng 60,000 - 80,000 KRW.
  3. Giờ giấc: Trượt tuyết đêm (từ 6h30 tối) vắng hơn và vé rẻ hơn, ánh đèn phản chiếu trên tuyết nhìn lung linh cực kỳ. Không khí buổi sáng mát lạnh rất dễ chịu.

Jimjilbang: Thiên đường ấm áp

Sau cả ngày lăn lộn ngoài trời lạnh, chui vào Jimjilbang (phòng xông hơi công cộng) là “chân ái”. Lần đầu bước vào, mình hơi ngại khoản tắm chung (phải khỏa thân hoàn toàn ở khu bồn tắm), nhưng rồi thấy ai cũng tự nhiên nên… kệ thôi. Cái mình thích nhất không phải là phòng xông hơi nóng hừng hực, mà là cảm giác nằm dài trên sàn nhà ấm (ondol), gọi một cốc Sikhye (nước gạo ngọt) to bự chảng và mấy quả trứng nướng. Vỏ trứng nướng màu nâu sẫm, bóc ra thơm phức, chấm chút muối mặn mặn, ôi chao là ngon. Nhiều người ngủ lại qua đêm ở đây luôn để tiết kiệm tiền khách sạn, giá vé vào cửa chỉ tầm 12,000 - 15,000 KRW. Chỉ có một điểm trừ nhỏ là tiếng ngáy của mấy chú “ajusshi” đôi khi hơi to, nên nếu bạn khó ngủ thì nhớ mang theo nút bịt tai nhé.

Thời điểm tốt nhất cho Cẩm nang sinh tồn mùa đông ở Hàn Quốc: Lễ hội băng, khu trượt tuyết và suối nước nóng

Muốn trải nghiệm trọn vẹn mùa đông Hàn Quốc mà không biết bắt đầu từ đâu thì đây là câu trả lời nhanh cho bạn: để thử thách cái lạnh cực độ hãy đến Hwacheon câu cá trên băng, muốn trượt tuyết thuận tiện nhất gần Seoul thì chọn Vivaldi Park, còn khi đã quá mệt mỏi vì gió rét, cứ chui tọt vào bất kỳ Jjimjilbang (phòng tắm hơi) nào gần nhất. Đừng quên mang theo nhiều miếng dán giữ nhiệt (hot pack), thứ này bán đầy ở cửa hàng tiện lợi và thực sự là “vị cứu tinh” đấy.

Lễ hội Băng Hwacheon Sancheoneo - Cuộc chiến với cái lạnh

Đây không phải là một lễ hội bình thường đâu, CNN từng gọi nó là một trong “7 kỳ quan mùa đông” đấy. Điểm nhấn chính là hoạt động câu cá hồi núi (Sancheoneo) trên dòng sông đã đóng băng dày cả tấc. Thú thật, lần đầu tiên tôi thử trò câu cá bằng tay trần trong bể nước lạnh, tay tôi tê cóng đến mức mất cảm giác suốt 10 phút sau đó, nhưng cái cảm giác tóm được con cá trơn tuột đang quẫy đạp thì… ôi chao, sướng rơn! Không khí ở đây cực kỳ náo nhiệt, mùi cá nướng thơm phức tỏa ra từ khu bếp chung làm bụng bạn cứ sôi lên sùng sục.

  • Thời gian: Thường diễn ra vào tháng 1 hàng năm (khoảng 3 tuần).
  • Chi phí: Vé tham gia khoảng 15.000 won, nhưng hay ở chỗ họ sẽ trả lại bạn một phần dưới dạng phiếu mua hàng nông sản địa phương.
  • Mẹo nhỏ: Nên đi vào sáng sớm các ngày trong tuần, cuối tuần người đông như kiến, chờ đợi mệt lắm.

Trượt tuyết: Chọn Vivaldi Park hay High1?

Nếu bạn ở Seoul và không muốn đi quá xa, Vivaldi Park (Hongcheon) là lựa chọn “mỳ ăn liền” hoàn hảo nhất. Tôi thường chọn chỗ này vì họ có xe buýt đưa đón miễn phí dành riêng cho người nước ngoài (nhớ là phải đặt trước online nhé). cái giá phải trả là sự đông đúc. Có lần tôi phải xếp hàng gần 40 phút mới lên được cáp treo vào chiều thứ Bảy, nản kinh khủng. Cá nhân tôi thấy High1 đáng công sức di chuyển hơn nếu bạn thực sự muốn trượt tuyết nghiêm túc chứ không chỉ đến chụp ảnh check-in. Ngược lại, nếu bạn chịu khó đi xa hơn một chút (khoảng 3-4 tiếng đi tàu/bus), High1 Resort ở Jeongseon có chất lượng tuyết tự nhiên đỉnh hơn hẳn và đường trượt rộng thênh thang. Cái mà không ai nói cho bạn là vé thang máy (lift pass) buổi tối (18:30 - 22:00) thường rẻ hơn khoảng 30-40% so với ban ngày, lại đỡ đông hơn hẳn.

Trú ẩn trong Jjimjilbang

Bạn không nhất thiết phải đến những nơi quá nổi tiếng hay sang chảnh đâu. Mẹo của tôi là hãy tìm những Jjimjilbang ở khu dân cư, nơi các bà thím (ajumma) địa phương hay lui tới. Cảm giác bước từ cái lạnh -10 độ C ngoài trời vào phòng xông hơi nóng hổi, hít hà mùi gỗ thông và thảo dược… thực sự là thiên đường. Có lần tôi mệt quá, ngủ quên luôn trên sàn nhà nóng (ondol) đến tận 3 giờ sáng mới giật mình dậy vì… nóng quá. Một combo “chuẩn bài” bạn bắt buộc phải thử:

  1. Mua một cốc Sikhye (nước gạo ngọt) lạnh buốt giá khoảng 3.000 - 4.000 won.
  2. Gọi thêm 3 quả trứng nướng (Maekbanseok gyeran) vỏ màu nâu sẫm.
  3. Đập vỏ trứng lên đầu đứa bạn đi cùng (đùa thôi, nhưng người Hàn hay làm thế trên phim đấy!). Tôi chắc chắn nên thử bạn nên thử.

Cách thưởng thức Cẩm nang sinh tồn mùa đông ở Hàn Quốc: Lễ hội băng, khu trượt tuyết và suối nước nóng

Thú thật nhé, mùa đông Hàn Quốc lạnh đến mức “cắt da cắt thịt”, nên những hoạt động này không đơn thuần là giải trí đâu, mà là cách người dân ở đây tìm niềm vui và duy trì kết nối cộng đồng trong thời tiết khắc nghiệt. Cái mà không ai nói cho bạn là từ việc quây quần san sẻ hơi ấm trong phòng xông hơi đến thử thách bản thân trên mặt băng lạnh giá, tất cả đều phản ánh tinh thần “vượt khó” và văn hóa tập thể rất đặc trưng của người Hàn. Có một mùi hương đặc trưng.

Văn hóa “chịu đựng” và niềm vui trên băng

Bạn biết không, người Hàn có một tinh thần chịu đựng đáng nể, và nó thể hiện rõ nhất ở các lễ hội băng như Hwacheon Sancheoneo. Thay vì trốn trong chăn ấm nệm êm, hàng ngàn người lại chọn đổ ra mặt sông đóng băng để câu cá hồi. Lần đầu tôi đến đây là vào tháng 1, nhiệt độ xuống tận -10 độ C, gió tát vào mặt buốt nhói. Thế nhưng, nhìn các ông chú, bà cô Hàn Quốc phấn khích reo hò khi giật được con cá to, tôi quên bẵng cả cái lạnh. Đây là sự kết hợp thú vị giữa truyền thống săn bắt xưa kia và nhu cầu giải trí hiện đại.

  • Vé vào cửa thường khoảng 15,000 KRW (nhưng bạn sẽ được nhận lại phiếu mua hàng nông sản trị giá 5,000 KRW).
  • Mẹo nhỏ của tôi: Hãy đến thật sớm, tầm 8:30 - 9:00 sáng, vì lúc đó cá còn nhiều và đói, dễ cắn câu hơn hẳn buổi chiều.
  • Nhớ mang theo miếng dán giữ nhiệt (hot pack), dán vào lưng và gan bàn chân ấy, thứ này đã cứu mạng tôi ngày hôm đó đấy!

Jjimjilbang: Nơi trú ẩn mang tính xã hội

Nói thật lòng thì, nếu không có Jjimjilbang (nhà tắm hơi công cộng), tôi không biết mình có sống sót qua mùa đông đầu tiên ở Seoul hay không. Đối với người Hàn, đây không chỉ là nơi để tắm, mà là một “trung tâm tin tức” của khu phố. Bạn sẽ thấy đủ mọi lứa tuổi, từ các cụ già ngồi tám chuyện rôm rả đến các cặp đôi trẻ hẹn hò. Cảm giác bước từ ngoài trời lạnh buốt vào bể nước nóng sâm 40 độ C, ôi chao, từng lỗ chân lông như giãn ra, sướng rơn người! Mùi thảo dược nồng nàn cộng với tiếng cười nói râm ran tạo nên một không khí rất đời thường, rất ấm cúng. Một điều tôi hơi tiếc là dạo này một số Jjimjilbang cũ đã đóng cửa, nhưng những nơi lớn vẫn hoạt động tốt. Với giá vé chỉ từ 10,000 - 15,000 KRW cho cả đêm, đây là nơi nghỉ ngơi giá rẻ tuyệt vời. Đừng quên gọi combo huyền thoại: trứng nướng và nước gạo sikhye nhé, thiếu nó là mất nửa trải nghiệm đấy. Nơi đây đầy khách du lịch và người địa phương.

Trượt tuyết: Từ xa xỉ đến bình dân

Ngày xưa trượt tuyết được xem là hoạt động chỉ dành cho giới nhà giàu, nhưng giờ thì ai cũng đi được nhờ hệ thống giao thông công cộng quá đỉnh. Các khu như Vivaldi Park hay Bears Town đều có xe buýt đưa đón miễn phí từ Seoul, tiện kinh khủng. một điểm trừ to đùng là vào cuối tuần người đông nghẹt thở. Tôi nhớ có lần đi trượt tuyết đêm ở Elysian Gangchon, ánh đèn pha sáng rực cả một vùng núi tuyết trắng xóa, nhạc K-pop xập xình, cảm giác lướt xuống dốc trong gió đêm vừa sợ vừa phấn khích tột độ. Có khi tôi phải xếp hàng đợi cáp treo mất 20-30 phút cho một lần trượt xuống vỏn vẹn 5 phút. Nếu bạn ghét chờ đợi như tôi, hãy cố gắng sắp xếp đi vào sáng thứ Hai hoặc thứ Ba nhé, vắng hơn hẳn

Tại sao Cẩm nang sinh tồn mùa đông ở Hàn Quốc: Lễ hội băng, khu trượt tuyết và suối nước nóng quan trọng?

[Trả lời nhanh: Nếu muốn trải nghiệm trọn vẹn Lễ hội băng Hwacheon, hãy nhắm vào giữa tháng 1 (từ 10/1 đến 25/1) vì lúc này băng dày và an toàn nhất. Mẹo nhỏ từ kinh nghiệm: tuy nhiên, để trượt tuyết vừa rẻ vừa vắng, đầu tháng 12 hoặc đầu tháng 3 mới là lựa chọn thông minh của dân trong nghề.] Bạn có thể nghe tiếng nói chuyện của người địa phương.

Thời điểm vàng cho “chiến trường” băng giá

Nói thật nhé, lần đầu tiên tôi mò đến Lễ hội Hwacheon Sancheoneo, tôi đã chủ quan đi quá sớm vào mấy ngày đầu tháng 1. Kết quả là? Một số khu vực câu cá trên băng xịn xò nhất chưa mở cửa vì băng chưa đủ độ cứng an toàn. Tiếc hùi hụi luôn! Để chắc ăn nhất, bạn nên đi vào tuần thứ 2 hoặc thứ 3 của tháng 1. Lúc này nhiệt độ thường xuyên rớt xuống mức -10°C đến -15°C, cảm giác cái lạnh nó xuyên qua mấy lớp áo phao luôn, nhưng bù lại mặt sông cứng như đá tảng, tha hồ chạy nhảy. Một vài lưu ý sống còn về lịch trình:

  • Đến trước 9:00 sáng: Vé câu cá bán hết vèo trong vòng một nốt nhạc, đặc biệt là khu vực dành riêng cho người nước ngoài (thường vắng hơn khu nội địa).
  • Tránh Tết Nguyên Đán (Seollal): Tôi từng mắc kẹt trên cao tốc 4 tiếng đồng hồ chỉ để đi quãng đường bình thường mất 1 tiếng rưỡi. Đừng dại dột mà di chuyển xa khỏi Seoul vào dịp này, kẹt xe kinh khủng lắm.

Né dòng người ở khu trượt tuyết

Chuyện đi trượt tuyết ở Hàn… ôi trời, nó là một canh bạc về sự kiên nhẫn nếu bạn chọn sai ngày. Tôi từng đến Vivaldi Park vào một ngày thứ Bảy đẹp trời và dành 80% thời gian chỉ để xếp hàng chờ thang máy (ski lift). Thề là chân mỏi nhừ vì đứng chờ chứ không phải vì trượt, bực mình kinh khủng. Nếu muốn trượt thoải mái mà không phải chen chúc, hãy cân nhắc:

  1. Đi vào ngày thường (Thứ 2 - Thứ 5): Các sườn dốc vắng tanh, bạn tha hồ mà ngã sấp mặt cũng không sợ đâm vào ai.
  2. Chọn trượt đêm (Shimya): Thường bắt đầu từ 20:00 đến 03:00 sáng. Giá vé rẻ hơn khoảng 30-40% và cảm giác lướt trên tuyết dưới ánh đèn pha cực kỳ “phiêu”.
  3. Tránh mùa thi học kỳ: Tầm giữa tháng 12, học sinh sinh viên thi xong đổ xô đi chơi đông nghẹt thở. Thực ra tốt hơn tôi mong đợi. Những trang trí đầy màu sắc thu hút ánh nhìn.

Jimjilbang: Thiên đường sau 6 giờ tối

Sau một ngày lang thang ngoài trời lạnh cóng, không gì sướng bằng việc chui vào phòng xông hơi nóng hổi. Nhưng mà, có một quy luật ngầm thế này: đừng đi Jimjilbang vào tối thứ Sáu hoặc thứ Bảy nếu bạn định ngủ lại qua đêm. Tôi nhớ có lần chui vào một Jimjilbang ở khu Hongdae lúc 11 đêm cuối tuần, sàn nhà chật cứng người nằm như cá mòi xếp lớp, mùi mồ hôi trộn lẫn mùi trứng nướng Maekbanseok nồng nặc… thực sự hơi ám ảnh. Thời điểm lý tưởng nhất là vào chiều tối các ngày trong tuần, khoảng 16:00 - 18:00. Lúc này vắng khách, nước trong bể sục còn sạch và bạn có thể dễ dàng chiếm trọn một cái hang ngủ (sleeping cave) riêng tư để đánh một giấc ngon lành.

Những điều cần tránh với Cẩm nang sinh tồn mùa đông ở Hàn Quốc: Lễ hội băng, khu trượt tuyết và suối nước nóng

Chuẩn bị kỹ càng cho cái lạnh “cắt da cắt thịt”

Nói thật nhé, đừng bao giờ coi thường cái lạnh ở Hwacheon hay các khu trượt tuyết, nó khác hẳn cái lạnh se se ở Đà Lạt nhà mình đấy. Lần đầu tiên tham gia lễ hội băng, tôi đã chủ quan chỉ đi một đôi giày thể thao bình thường và hậu quả là ngón chân tê cứng đến mức không còn cảm giác gì chỉ sau 30 phút đứng trên mặt băng. Bí quyết sống còn ở đây là miếng dán giữ nhiệt (hot pack). Đừng chỉ dán ở lưng; hãy mua loại chuyên dụng để dán vào dưới lòng bàn chân và bỏ vào túi áo khoác. Mẹo nhỏ từ kinh nghiệm: mua ở cửa hàng tiện lợi Daiso hoặc CU chỉ khoảng 1.000 won/miếng thôi nhưng cực kỳ hiệu quả. Cá nhân tôi nghĩ nó đáng giá.

Di chuyển đến khu trượt tuyết: Đừng tự làm khó mình

Một sai lầm kinh điển mà tôi thấy rất nhiều bạn mắc phải là cố gắng tự mò mẫm đi tàu điện ngầm mang theo lỉnh kỉnh đồ đạc đến các khu như Vivaldi Park hay Elysian Gangchon. Tin tôi đi, việc vác ván trượt hay túi đồ to đùng lên xuống cầu thang tàu điện ở Seoul là một cực hình thực sự. Thay vào đó, hãy tận dụng các xe buýt đưa đón (shuttle bus) dành riêng cho khách du lịch:

  • Hầu hết đều có điểm đón tại các khu trung tâm như Hongdae, Myeongdong hoặc Dongdaemun.
  • Đặt chỗ trước qua mạng ít nhất 2 ngày để đảm bảo có ghế ngồi thoải mái.
  • Nếu muốn tiết kiệm, hãy thuê đồ trượt tuyết (quần áo, găng tay) tại các cửa hàng cho thuê bên ngoài cổng resort. Giá thường rẻ hơn 20-30% và mẫu mã cũng trẻ trung, “sành điệu” hơn đồ cho thuê sẵn trong khu nghỉ dưỡng.

Trải nghiệm Jimjilbang như người bản địa

Sau cả ngày lăn lộn ngoài trời tuyết lạnh, cảm giác bước vào Jimjilbang và hơi ấm ập vào mặt… chà, nó phê không tả nổi. Tôi vẫn nhớ như in lần đầu nằm dài trên sàn đá nóng, gọi một ly Sikhye (nước gạo ngọt) lạnh buốt với mấy quả trứng nướng. Cảm giác đập vỏ trứng lên đầu đứa bạn đi cùng nghe cái “cốp” giòn tan vui tai cực kỳ. Cái mà không ai nói cho bạn là nhưng có một mẹo nhỏ này: dù đa số dịch vụ thanh toán bằng khóa từ đeo tay, bạn nên thủ sẵn một ít tiền mặt mệnh giá nhỏ. Tôi cho rằng Ngoài ra, đây là phương án “cứu cánh” cho ví tiền của bạn. Một đêm ngủ lại Jimjilbang chỉ tốn khoảng 12.000 - 15.000 won, rẻ hơn rất nhiều so với 100.000 won cho một đêm khách sạn. Nếu bạn định sử dụng dịch vụ chà lưng (tẩy tế bào chết), các cô ajumma đôi khi sẽ làm kỹ hơn hoặc niềm nở hơn nếu bạn tip nhẹ hoặc thanh toán tiền mặt trực tiếp đấy. Theo người dân địa phương, chỉ là nhớ mang theo nút bịt tai nhé, vì tiếng ngáy của các chú bác xung quanh có thể ví như dàn giao hưởng vậy Tôi cho rằng