Skip to content

Những điều thú vị về Mastering Korean Bowing and Daily Social Gestures

a group of people standing in front of a building

Giới thiệu về Mastering Korean Bowing and Daily Social Gestures

Văn hóa cúi chào và các cử chỉ tay tại Hàn Quốc thực chất là “ngôn ngữ không lời” quan trọng nhất để bạn hòa nhập và nhận được sự tôn trọng từ người địa phương. Điều thú vị là Đừng quá lo lắng về việc phải làm hoàn hảo từng góc độ, chỉ cần bạn thể hiện sự chân thành và nhớ quy tắc “hai tay” là đã ghi điểm tuyệt đối trong mắt người đối diện rồi. Cá nhân tôi nghĩ nó đáng giá.

Từ Nét Vẽ Lịch Sử Đến Nhịp Sống Hiện Đại

Thực ra việc cúi chào bắt nguồn sâu xa từ tư tưởng Nho giáo, nơi mà thứ bậc và sự khiêm nhường được đặt lên hàng đầu. Nhưng bạn biết không, ngày nay mọi thứ đã nhẹ nhàng hơn nhiều, không còn quá cứng nhắc như trong mấy bộ phim cổ trang đâu. Tôi vẫn nhớ lần đầu đến một khu chợ truyền thống ở Seoul lúc 10 giờ sáng, khi mua túi táo giá 10.000 won, bà chủ sạp đã cúi đầu chào rất tươi tắn khiến tôi bất ngờ vô cùng. Lúc đó - thật sự đấy - tôi cảm thấy mình được chào đón như một người khách quý chứ không đơn thuần là người mua hàng.

  • Cúi chào 15 độ: Dùng cho đồng nghiệp hoặc người quen tình cờ gặp trên đường.
  • Cúi chào 30-45 độ: Dành cho người lớn tuổi, thầy cô hoặc trong các buổi phỏng vấn trang trọng.
  • Mẹo nhỏ: Nếu bạn đang vội hoặc ở nơi đông đúc như ga Gangnam, chỉ cần một cái gật đầu nhẹ và mỉm cười cũng đủ lịch sự rồi.

Những Cử Chỉ Nhỏ Làm Nên Sự Khác Biệt

Hồi mới sang, tôi từng bị một phen ngượng chín mặt khi đưa thẻ thanh toán bằng một tay tại cửa hàng tiện lợi GS25. Cái cảm giác không khí bỗng khựng lại một giây ấy… ôi thôi, khó quên lắm. Người Hàn cực kỳ coi trọng việc dùng hai tay khi đưa hoặc nhận bất cứ thứ gì, từ một tờ hóa đơn 3.000 won cho đến một ly rượu. Khi bạn dùng tay trái đỡ nhẹ vào cổ tay phải lúc đưa đồ, hành động đó trông cực kỳ tinh tế và “đúng điệu” Hàn Quốc. Mà này, đừng quên chuyện tháo giày nhé! Điều bất ngờ là có lần tôi vào một quán ăn truyền thống gần ga Myeongdong tầm 7 giờ tối, mùi thơm của thịt nướng sực nức cả mũi khiến tôi suýt nữa quên béng việc cởi giày ở bậc cửa. Bạn biết sao không? Sàn nhà ở đây thường có hệ thống sưởi ondol nên lúc nào cũng sạch bong và ấm áp, cảm giác đôi chân mỏi nhừ sau cả ngày đi bộ được chạm vào sàn gỗ ấm thực sự rất “đã”. Dù đôi khi việc cởi ra mang vào hơi tốn thời gian - tầm 2-3 phút gì đó - nhưng đó là cách bạn tôn trọng không gian riêng tư của họ.

Các địa điểm phổ biến cho Mastering Korean Bowing and Daily Social Gestures

Việc hiểu rõ cách cúi chào và sử dụng hai tay không chỉ là phép lịch sự thông thường, mà đó là cách người Hàn thể hiện sự tôn trọng tối cao đối với trật tự xã hội và truyền thống Nho giáo lâu đời. Khi bạn làm đúng, người địa phương sẽ cảm thấy bạn thực sự trân trọng văn hóa của họ, giúp mọi cuộc giao tiếp trở nên thân thiện và dễ dàng hơn rất nhiều.

Sức mạnh của cái cúi chào đúng cách

Mà nói thật thì, hồi đầu mình cũng lóng ngóng lắm. Tôi vẫn nhớ như in lần đầu bước vào một quán ăn nhỏ trong hẻm ở Insadong tầm 2 giờ chiều, không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng lạch cạch của bát đũa. Cái cúi chào ở đây không đơn thuần là hành động vật lý đâu, mà nó là cả một di sản Nho giáo chảy trong máu người dân xứ Kim Chi đấy. Mình lúng túng cúi chào bác chủ quán theo kiểu gập người sâu, bác ấy cười hiền từ rồi tặng thêm cho mình một đĩa Kim chi đặc biệt miễn phí luôn - điều mà bình thường khách du lịch hiếm khi có được nếu chỉ gật đầu xã giao.

  • Luôn cúi chào khi gặp mặt và cả khi ra về để thể hiện sự chu đáo.
  • Tránh nhìn chằm chằm vào mắt người lớn tuổi khi đang cúi - điều này đôi khi bị coi là kém tinh tế hoặc thách thức.
  • Nếu không biết cúi bao nhiêu là đủ, cứ quan sát góc độ của người đối diện rồi làm theo, tầm 15 đến 45 độ tùy đối tượng là an toàn nhất.

Đưa đồ bằng hai tay và quy tắc cởi giày

Cái này mới là “chân ái” để người Hàn nhận ra bạn có tinh tế hay không nè. Dù bạn thanh toán 15.000 won tại quầy hay nhận một món quà nhỏ, tuyệt đối đừng dùng một tay nhé. Kiểu như, một tay bạn cầm đồ, tay còn lại đỡ nhẹ dưới khuỷu tay hoặc cổ tay ấy. Ban đầu mình thấy hơi “rườm rà”, nhưng khi trực tiếp cảm nhận mùi thơm của trà nóng lan tỏa trong không gian yên bình tại một trà quán gỗ ở Bukchon, mình hiểu rằng sự chậm lại đó chính là sự trân trọng. Cá nhân tôi nghĩ Còn chuyện cởi giày ư?、nó quan trọng đến mức trở thành một phần bản sắc rồi. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác sàn nhà ấm sực nhờ hệ thống sưởi Ondol dưới chân khi bước vào một ngôi nhà cổ giữa mùa đông lạnh giá. Thật sự rất dễ chịu! Tôi chắc chắn khuyên bạn nên thử. Mà này, nhớ để ý đôi tất của bạn nhé. Nếu lỡ có lỗ thủng ngay ngón chân khi đứng giữa một nhà hàng sang trọng thì… Cái mà không ai nói cho bạn là ôi trời, ngại cực kỳ luôn! Đừng để những chi tiết nhỏ xíu này làm hỏng trải nghiệm của bạn tại Seoul nhé.

Tại sao người Hàn yêu thích Mastering Korean Bowing and Daily Social Gestures?

Hàn Quốc không chỉ có K-pop hay phim ảnh đâu, cái cách người dân ở đây giao tiếp với nhau mới thực sự là một “mê cung” văn hóa mà nếu không để ý, bạn rất dễ trở thành kẻ bất lịch sự trong mắt họ. Giữa chúng ta, quy tắc vàng cần nhớ chính là sự tôn trọng tuyệt đối dựa trên tuổi tác và thứ bậc, nên cứ hễ thấy người lớn tuổi hơn mình thì tốt nhất là hãy cúi chào thật thấp để ghi điểm ngay lập tức.

Nghệ thuật cúi chào và khoảng cách thế hệ

Tôi vẫn còn nhớ như in lần đầu đến Seoul vào khoảng 10 giờ sáng ngày đầu tiên, khi gặp bác chủ nhà ở khu Myeong-dong. Lúc đó tôi chỉ gật đầu nhẹ theo thói quen, nhưng bác ấy lại cúi người khá sâu khiến tôi đứng hình mất vài giây vì thấy mình quá vô ý. Thật sự mà nói, ở xứ kim chi, góc độ cúi người tỉ lệ thuận với sự kính trọng; với bạn bè thì gật đầu nhẹ là ổn, nhưng với tiền bối hay người lạ thì góc 30 đến 45 độ mới là chuẩn bài.

  • Người lớn tuổi: Luôn chủ động cúi chào trước và giữ tư thế đó cho đến khi họ phản hồi.
  • Đồng nghiệp hoặc bạn mới: Một cái gật đầu nhẹ kèm nụ cười mỉm là đủ để tạo cảm giác thân thiện, tự nhiên.
  • Trong cửa hàng: Đừng quá ngạc nhiên khi nhân viên cúi chào bạn rất trang trọng, bạn chỉ cần gật đầu nhẹ đáp lễ là được.

Đưa đồ bằng hai tay – Chi tiết nhỏ nhưng cực quan trọng

Bạn biết điều gì làm tôi ngạc nhiên nhất không? Chính là lúc tôi thanh toán khoảng 15.000 won cho bát mì lạnh ở một con hẻm nhỏ phía bên trái nhà ga. Tôi đưa tiền bằng một tay và nhận lại cái nhìn hơi “sắc lẹm” từ bà chủ quán. À thì ra, dùng hai tay để đưa hoặc nhận bất cứ thứ gì – từ tiền, danh thiếp đến ly rượu – là quy tắc bất di bất dịch. Nếu một tay đang bận, bạn hãy dùng tay còn lại chạm nhẹ vào cổ tay hoặc khuỷu tay đang đưa đồ để thể hiện sự lễ phép. Cảm giác lúc đó kiểu như mình đang thực sự trân trọng đối phương vậy. Mùi thơm nồng của dầu mè hòa cùng tiếng xì xụp trong quán lúc đó khiến tôi nhớ mãi về bài học giao tiếp đầu đời này.

Cởi giày và những quy tắc “ngầm” khác

Có một lần tôi đi ăn tại một quán ăn truyền thống gần Bukchon Hanok Village vào tầm 3 giờ chiều. Thú thực là lúc đó tôi suýt nữa đã bước thẳng cả đôi giày vào trong vì không để ý. Hãy quan sát thật kỹ, nếu thấy sàn nhà nâng cao hoặc có giá để giày ở ngay cửa, đó là dấu hiệu bạn phải để đôi sneaker của mình ở lại phía sau.

  • Luôn kiểm tra xem tất (vớ) có bị rách hay không, vì bạn sẽ phải đi chân trần trên sàn gỗ khá nhiều đấy.
  • Trong các buổi tiệc, tuyệt đối đừng tự rót rượu cho mình mà hãy đợi người khác rót, và bạn cũng nên làm điều tương tự cho họ bằng cả hai tay.
  • Giữ không gian yên tĩnh trên tàu điện ngầm; việc nói chuyện điện thoại quá to hay cười đùa quá trớn sẽ khiến bạn nhận về những ánh mắt “hình viên đạn” ngay lập tức. Cái sàn nhà gỗ mát lạnh và không khí tĩnh lặng trong quán ăn hôm đó thực sự làm tôi hiểu ra rằng, người Hàn trân trọng không gian chung đến nhường nào. Trong chuyến thăm, một chút tinh tế trong cách quan sát sẽ giúp chuyến đi của bạn dễ thở hơn nhiều. Tôi chắc chắn khuyên bạn nên thử.

Khi nào nên trải nghiệm Mastering Korean Bowing and Daily Social Gestures

Cúi chào ở Hàn Quốc thực ra không chỉ là một cái gật đầu xã giao cho có đâu, nó là cả một bầu trời nghệ thuật giao tiếp mà bạn cần nắm rõ để không bị coi là “vô tâm”. Điều bất ngờ là quan trọng nhất chính là sự chân thành và tinh tế, đặc biệt là quy tắc sử dụng hai tay khi trao nhận đồ vật - một hành động nhỏ nhưng lại ghi điểm cực lớn trong mắt người bản xứ. Theo quan điểm của tôi, Có một mùi hương đặc trưng. Ngay cạnh cửa ra số 3.

Chào hỏi sao cho “chuẩn bài” ở Seoul

Hồi mới sang, mình cứ lóng ngóng mãi vụ cúi đầu sao cho đúng điệu. Có lần đi vào một tiệm tiện lợi GS25 tầm 10 giờ tối, bác chủ quán cúi chào nhiệt tình quá làm mình giật bắn mình. Thực ra, bạn không cần phải gập người sát đất đâu, chỉ cần đứng lại một nhịp, gật đầu nhẹ khoảng 15 độ khi vào quán hoặc gặp người lạ là đủ rồi. Mà này, đừng vừa đi vừa cúi nhé, trông kỳ cục lắm. Tiếng chuông cửa “ting tong” đặc trưng cùng cái mùi mì ly thơm phức hòa vào không khí se lạnh của Seoul buổi đêm là thứ mình vẫn còn nhớ như in.

Quy tắc “bàn tay vàng” và đôi giày ở cửa

Mọi người thường hay quên vụ đưa đồ bằng hai tay, nhưng tin mình đi, nó tạo thiện cảm cực lớn đấy. Mình còn nhớ lúc thanh toán ly cà phê khoảng 5.500 won, mình đưa thẻ bằng một tay theo thói quen và nhận lại cái nhìn hơi… lạ từ chị nhân viên. Ngượng cực! Sau đó mình học được chiêu này: dùng tay phải đưa đồ, tay trái đỡ nhẹ dưới khuỷu tay phải hoặc đặt lên ngực. Nhìn cực kỳ lịch sự và “local”.

  • Lưu ý tại quán ăn: Nếu thấy một dãy giày xếp ngay ngắn bên ngoài, đó là dấu hiệu bạn phải cởi giày đấy.
  • Cảm giác thực tế: Cảm giác đôi chân trần chạm vào mặt sàn gỗ mát rượi vào mùa hè hay sàn sưởi Ondol ấm sực vào mùa đông thực sự rất đặc biệt.
  • Mẹo nhỏ: Hãy luôn đi tất sạch và kín đáo, vì việc để lộ ngón chân đôi khi bị coi là thiếu lịch sự trong các tình huống trang trọng.

Những dịp lễ đặc biệt và văn hóa “đại lễ”

Nếu bạn tình cờ ở Hàn vào dịp Seollal (Tết Nguyên Đán), bạn sẽ thấy văn hóa này nâng cấp lên một bậc gọi là Sebae. Đây là kiểu cúi lạy sát đất để thể hiện lòng kính trọng tuyệt đối với người lớn tuổi. Mình đã từng được trải nghiệm vụ này tại nhà một người bạn, mặc bộ Hanbok hơi vướng víu một chút - giá thuê tầm 20.000 won cho 2 tiếng - nhưng không khí gia đình lại cực kỳ ấm áp. Bạn biết điều gì thú vị nhất không? Sau khi cúi lạy, trẻ em và người trẻ thường được nhận tiền mừng tuổi gọi là Sebaetdon. Một trải nghiệm vừa lạ lẫm, vừa thấy ấm lòng giữa cái lạnh âm độ của mùa đông Hàn Quốc.

Cách trải nghiệm Mastering Korean Bowing and Daily Social Gestures như người bản địa

Để quan sát và học hỏi cách người Hàn cư xử, bạn nên ghé qua các khu chợ truyền thống như Gwangjang hoặc các trung tâm văn hóa ở Insadong. Điều bất ngờ là việc này giúp bạn hiểu rõ khi nào nên cúi chào 45 độ hay cách đưa đồ bằng hai tay sao cho đúng điệu. Thực ra thì chỉ cần để ý một chút là thấy ngay sự tinh tế trong cách họ tôn trọng người đối diện thôi, dễ lắm! Âm nhạc truyền thống vang lên.

Chợ truyền thống và nhịp sống đời thường

Nếu muốn thấy “văn hóa hai tay” đời thường nhất, cứ ra thẳng Chợ Gwangjang tầm 11 giờ sáng khi các cô chú bắt đầu dọn hàng. Tôi vẫn nhớ lần đầu mua bánh xèo Bindaetteok ở đây, lúc trả tiền tôi sơ ý đưa bằng một tay và nhận ra ngay ánh mắt hơi ngạc nhiên của bà chủ. Ngại ghê luôn! Thế là từ đó, cứ hễ đưa thẻ hay nhận túi đồ là tôi đều dùng hai tay và hơi cúi đầu một chút. À mà này, ở đây ồn ào tiếng chiên rán, mùi dầu mỡ thơm nức mũi, nhưng cách họ đưa đồ cho khách lại cực kỳ lễ phép nhé. Bạn biết điều gì làm tôi ngạc nhiên nhất không? Đó là dù bận rộn đến mấy, họ vẫn luôn dành một cái cúi đầu nhẹ khi kết thúc giao dịch.

  • Luôn dùng hai tay khi đưa hoặc nhận tiền, thẻ, và cả túi bóng đựng đồ.
  • Nếu tay kia bận, hãy dùng tay trái đỡ nhẹ dưới cổ tay phải khi đưa đồ.
  • Đừng bao giờ chỉ dùng một tay với người lớn tuổi: đây là điều tối kỵ, thật đấy!

Các trung tâm văn hóa và bảo tàng

Đến National Folk Museum of Korea ở Gyeongbokgung là chuẩn bài nhất để học về lễ nghi từ thời xưa. Vé vào cửa miễn phí nên tôi hay tạt qua đây mỗi khi có dịp, thường là vào lúc xế chiều để tránh đám đông. Bạn biết cái cảm giác hơi se lạnh của gió mùa thu rồi bước chân lên sàn gỗ mát rượi sau khi cởi giày không? Cực kỳ sảng khoái! Ở đây có mấy lớp học văn hóa ngắn hạn về trà đạo, nơi họ dạy bạn tỉ mỉ cách đặt tay và độ nghiêng của lưng khi chào. Thú thực là lúc đầu tôi thấy việc cúi đầu liên tục hơi… mỏi cổ, nhưng tập dần lại thấy nó rất trang trọng.

Những góc nhỏ để quan sát cử chỉ xã hội

Có một chỗ mà ít ai để ý để học cách chào hỏi là các quán cà phê nhỏ trong ngõ ở Bukchon Hanok Village. Tôi từng ngồi lì 2 tiếng đồng hồ chỉ để xem cách những người trẻ cúi chào các cụ già đi ngang qua – một sự kính trọng tự nhiên đến lạ kỳ. Chỗ này - ôi trời - yên tĩnh đến mức bạn có thể nghe thấy tiếng chuông gió lanh lảnh từ các mái nhà cổ.

  1. Cởi giày khi vào nhà hoặc một số nhà hàng truyền thống: Nhìn xem có giá để giày hoặc dép đi trong nhà không nhé.
  2. Không đi chân đất: Nên mang tất (vớ) sạch vì đi chân trần trên sàn nhà người khác đôi khi bị coi là thiếu lịch sự.
  3. Quan sát góc cúi đầu: Chào hỏi bình thường thì cúi nhẹ, nhưng với người lớn tuổi hoặc cần sự trang trọng thì phải cúi sâu hơn. Cá nhân tôi thì thấy việc học mấy quy tắc này không hề gò bó chút nào. Ngược lại, nó giống như một cách để mình hòa nhập thực sự vào cuộc sống của họ thay vì chỉ là một khách du lịch cưỡi ngựa xem hoa. Điều bất ngờ là một điểm trừ nhỏ là đôi khi bạn sẽ thấy hơi lúng túng vì không biết phải cúi bao nhiêu lần cho đủ, nhưng cứ cười thật tươi và dùng hai tay là mọi chuyện đều ổn cả

Những lỗi cần tránh

Đặc biệt là ở những nơi trang nghiêm như chùa chiền hay khi đi tàu điện ngầm, việc giữ im lặng và tôn trọng không gian riêng tư cực kỳ quan trọng. Chụp ảnh ở Hàn Quốc cần chút tinh tế đấy, không phải cứ thấy đẹp là bấm máy đâu, nhất là ở nơi công cộng. Hãy nhớ câu thần chú: quan sát người bản địa trước khi hành động để tránh những ánh nhìn khó chịu nhé. Tốt nhất đi buổi sáng, khoảng 10 giờ.

Chụp ảnh có ý thức: Không chỉ là bấm máy

Thú thật, lần đầu tôi sang Seoul, tôi đã suýt bị một “ajumma” mắng té tát vì lỡ chụp ảnh sạp hàng kim chi của bà ấy ở chợ Namdaemun mà không xin phép. Lúc đó tôi quê muốn độn thổ luôn! Quyền riêng tư ở Hàn Quốc được coi trọng cực kỳ, đến mức tất cả điện thoại bán ra tại đây đều bắt buộc phải phát ra tiếng “tách” lớn khi chụp ảnh, kể cả khi bạn để chế độ im lặng, để tránh chụp lén.

  • Đừng bao giờ chụp cận mặt người lạ trên tàu điện ngầm hay xe buýt (bạn có thể bị báo cảnh sát đấy).
  • Tại các khu phố cổ như làng Bukchon Hanok, hãy giữ trật tự tuyệt đối vì người dân vẫn đang sinh sống ở đó; tôi từng thấy du khách bị nhắc nhở vì cười đùa quá lớn lúc 10 giờ sáng.
  • Luôn hỏi “Sajin jik-eo-do dwe-yo?” (Tôi chụp ảnh được không?) trước khi chụp cận cảnh ai đó.

Ăn mặc sao cho “chuẩn” Hàn?

Có một điều khá thú vị - và hơi ngược đời - là người Hàn rất thoáng với váy ngắn (thậm chí siêu ngắn) nhưng lại khá khắt khe với áo hở vai hoặc khoét sâu ngực. Hồi tôi đi chơi ở khu Gangnam vào tối thứ Sáu, các cô gái trẻ ăn mặc rất sành điệu, nhưng sáng hôm sau khi đến chùa Jogyesa, không khí trang nghiêm đòi hỏi sự kín đáo hơn hẳn. Nếu bạn định ghé thăm đền chùa hay các di tích lịch sử, tốt nhất là nên tránh mặc quần short quá ngắn hoặc áo ba lỗ để không bị chặn lại ở cổng. Một vài kinh nghiệm xương máu của tôi:

  1. Mang theo áo khoác mỏng: Điều hòa trên tàu điện ngầm mùa hè siêu lạnh, tôi từng run cầm cập suốt 30 phút đi từ Hongdae về Myeongdong chỉ vì mặc mỗi áo phông.
  2. Giày dễ tháo: Bạn sẽ phải cởi giày liên tục ở nhà hàng ngồi bệt hoặc trà quán, nên đừng đi giày dây buộc rắc rối quá, mất thời gian lắm.

Nhập gia tùy tục: Những cử chỉ nhỏ

Chuyện này nghe có vẻ nhỏ nhặt, nhưng dùng hai tay khi đưa hoặc nhận đồ vật là quy tắc vàng ở đây. Tôi vẫn nhớ như in lần đầu vào cửa hàng tiện lợi GS25 mua chai nước chuối giá 1.700 won, tôi lơ đễnh đưa thẻ bằng một tay và nhận lại cái nhìn hơi “sượng” của bạn nhân viên thu ngân. Ngượng chín mặt luôn! Từ đó về sau, tay trái tôi lúc nào cũng tự động đỡ nhẹ khuỷu tay phải mỗi khi đưa thẻ tín dụng hay nhận hóa đơn, nhìn chuyên nghiệp hẳn ra. Khi bước vào cửa hàng hay nhà hàng, hãy cúi đầu nhẹ và chào to “An-nyeong-ha-se-yo”. Đừng ngại ngùng, vì sự nhiệt tình của bạn sẽ được đáp lại ngay lập tức bằng nụ cười tươi rói. Cảm giác được hòa mình vào nhịp sống địa phương, dù chỉ qua cái cúi đầu hay cách đưa tiền đúng điệu, thực sự khiến chuyến đi ý nghĩa hơn nhiều so với việc chỉ đứng ngoài quan sát như một khách du lịch ngơ ngác.

Lời khuyên thực tế cho Mastering Korean Bowing and Daily Social Gestures

Hồi đầu mới sang Hàn, mình lóng ngóng kinh khủng, nhất là cái khoản đưa đồ cho người lớn. Cá nhân tôi thấy, bạn biết không, việc dùng hai tay để nhận hoặc đưa đồ - từ cái danh thiếp đến ly trà - là quy tắc “vàng” mà bạn tuyệt đối không được quên. Bạn có thể nghe tiếng nói chuyện của người địa phương. Mình còn nhớ rõ hôm đó tầm 4 giờ chiều trong một quán cà phê nhỏ ở gần ga Myeongdong, mình lỡ dùng một tay nhận hóa đơn từ bác chủ quán. Bác không nói gì nhưng ánh mắt bác kiểu hơi khựng lại làm mình ngượng chín mặt. Thật đấy, cảm giác lúc đó chỉ muốn chui xuống đất thôi vì mình thấy mình thật thiếu lịch sự. Tôi chưa hoàn toàn hài lòng. Vé vào khoảng 300,000 đồng.

Nghệ thuật tặng quà và đôi bàn tay khéo léo

Nói thật là ban đầu mình hơi ngợp vì thấy ai cũng dùng hai tay đưa đồ, nhưng quen rồi thì thấy nó rất tình cảm. Khi bạn được mời đến nhà người Hàn hoặc đơn giản là muốn cảm ơn ai đó, hãy nhớ đến những chi tiết nhỏ này. Một hộp lê hoặc hồng sấy có giá tầm 30.000 đến 50.000 Won là món quà cực kỳ ổn và dễ mua ở các siêu thị lớn.

  • Luôn dùng tay trái đỡ lấy cổ tay phải khi bạn đưa đồ hoặc rót rượu cho người lớn tuổi hơn.
  • Đừng bao giờ mở quà ngay trước mặt người tặng, trừ khi họ chủ động bảo bạn mở, kiểu như “mở ra xem đi” thì mới nên làm nhé.
  • Một cái cúi chào nhẹ tầm 15 đến 30 độ khi đưa quà sẽ khiến người nhận thấy bạn cực kỳ am hiểu văn hóa.

Trang phục và cách hành xử tại nơi linh thiêng

Bạn định ghé thăm các ngôi đền hay cung điện như Gyeongbokgung? Ăn mặc là chuyện cực kỳ quan trọng, đừng kiểu “tiện đâu mặc đó” nhé. Mình từng thấy mấy bạn mặc váy ngắn cũn cỡn đi vào đền Bulguksa lúc 9 giờ sáng, trời thì se lạnh mà nhìn họ lạc quẻ kinh khủng. Không gian ở đó yên tĩnh đến mức bạn có thể nghe rõ mồn một tiếng chuông gió rung nhẹ, mùi nhang trầm thơm dịu lan tỏa khắp sân, nên nếu bạn ăn mặc quá hở hang thì thực sự rất làm phiền mắt người khác. À, nhớ là vào trong điện thờ thì phải bỏ giày ra ngoài, đi tất sạch sẽ vào là điểm cộng lớn luôn.

Chụp ảnh sao cho “phải phép”

Nói về chụp ảnh - cái này mình cực kỳ nhấn mạnh luôn - đừng có giơ máy lên chụp choẹt lung tung vào mặt người bản địa hay bên trong các khu vực thờ cúng kín đáo. Có lần ở làng cổ Bukchon Hanok Village, mình thấy một bác lớn tuổi đang ngồi trước hiên nhà rất đẹp, nhưng mình đã phải nén lại, lại gần hỏi nhẹ bằng vài câu tiếng Hàn bập bẹ rồi mới dám bấm máy. Bạn biết kết quả sao không? Bác cười rất tươi và còn chỉ cho mình góc chụp đẹp nhất nữa. Thích hơn nhiều so với việc chụp trộm đúng không? Nhớ nhé, tôn trọng sự riêng tư của họ là cách tốt nhất để bạn có những trải nghiệm thật sự ấm áp và đúng chất người bản xứ.