Skip to content

Ăn một mình tại Hàn Quốc: Mẹo và những nhà hàng tốt nhất dành cho người đi ăn một mình: Góc nhìn từ người trong cuộc

a store front with a green and white striped awning

Giới thiệu về Ăn một mình tại Hàn Quốc: Mẹo và những nhà hàng tốt nhất dành cho người đi ăn một mình

Ăn một mình ở Hàn Quốc, hay còn gọi là “Honbap”, giờ đây đã trở nên cực kỳ phổ biến và bạn hoàn toàn không cần phải lo lắng về ánh mắt kỳ thị của người khác đâu. Bí quyết đơn giản nhất để cảm thấy thoải mái là tìm những quán có máy đặt món tự động (kiosk) ngay cửa hoặc có dãy bàn dài hướng vào tường – dấu hiệu “đèn xanh” rõ ràng nhất cho thấy họ chào đón khách đi lẻ. Nếu vẫn còn chút e ngại, cứ nhắm thẳng vào các chuỗi cửa hàng tiện lợi hoặc quán ăn nhanh, vừa rẻ lại vừa chẳng ai quan tâm bạn đang làm gì.

Sự Thay Đổi Của Văn Hóa Honbap

Thực lòng mà nói, lần đầu tiên tôi đến Seoul cách đây khoảng 5 năm, việc bước vào một quán ăn truyền thống một mình là một trải nghiệm… ừm, khá là căng thẳng. Lúc đó, xung quanh toàn là tiếng ly cụng nhau “cạch cạch”, tiếng cười nói ồn ào của các nhóm đồng nghiệp, làm tôi cảm thấy mình như người ngoài hành tinh vậy. Nhưng quay lại vào năm ngoái, mọi thứ đã thay đổi chóng mặt. Honbap không còn là dấu hiệu của sự cô đơn nữa mà là một phong cách sống. Bạn sẽ dễ dàng bắt gặp những người trẻ đeo tai nghe, mắt dán vào điện thoại và thưởng thức bữa cơm một mình ngon lành mà chẳng mảy may bận tâm đến thế giới xung quanh.

Cách Nhận Biết Quán Ăn Thân Thiện

Làm sao để biết quán nào “ổn” mà không bị nhân viên xua tay từ chối ngay cửa? Kinh nghiệm xương máu của tôi sau bao lần lượn lờ các con hẻm ở Hongdae là hãy quan sát kỹ trước khi bước vào:

  • Máy Kiosk: Nếu thấy cái máy cảm ứng to đùng ngay cửa, cứ tự tin mà vào. Bạn tự bấm, tự thanh toán, nhận phiếu và chờ đồ ăn, chả cần nói chuyện với ai câu nào.
  • Bố trí chỗ ngồi: Những quán có bàn bar dài (quầy bar) hướng vào bếp hoặc hướng ra cửa sổ là “thiên đường”.
  • Menu 1 người: Hãy tìm chữ “1인분” (1 phần ăn) trên bảng giá hoặc menu dán ngoài cửa. Có lần tôi đi lạc vào một quán canh sườn bò nhỏ xíu ở ngõ sau Gangnam lúc 2 giờ chiều, bụng đói meo. Quán vắng tanh, mùi nước dùng thơm nức mũi bay ra tận cửa. Cảm giác húp thìa canh nóng hổi, cay nồng giữa cái lạnh cắt da cắt thịt hôm đó thật sự… Bác chủ quán không những không khó chịu mà còn niềm nở dọn ra khay cơm 1 người đầy ắp kim chi, giá chỉ khoảng 9.000 KRW. không gì sánh bằng.

Món Ăn “Chân Ái” Cho Người Đi Lẻ

Nếu bạn là người mới “nhập môn” Honbap, tôi khuyên thật lòng đừng dại dột mà lao vào mấy quán lẩu lớn hay BBQ sang chảnh ngay, trừ khi bạn có “tinh thần thép”. Hãy bắt đầu nhẹ nhàng thôi. Cá nhân tôi thấy các món như Sundubu-jjigae (Canh đậu hũ non cay) hay Bibimbap là lựa chọn an toàn tuyệt đối, giá cũng chỉ loanh quanh 8.000 - 12.000 KRW. À, một lưu ý nhỏ xíu này thôi nhưng cực quan trọng: nhiều quán BBQ nổi tiếng vẫn giữ quy định “tối thiểu 2 phần thịt” (minimum 2 servings) ngay cả khi bạn đi một mình. Hơi đau ví tí xíu, nhưng nếu thèm thịt nướng quá thì cứ gọi 2 phần thôi, ăn không hết thì gói mang về, ai cấm đâu nào? Thậm chí có lần tôi gọi hẳn 2 suất Samgyeopsal ngồi nướng xì xèo một mình, ban đầu hơi ngại nhưng sau miếng thịt đầu tiên thì… Theo người dân địa phương, kệ hết, ngon là được Nhược điểm duy nhất là

Ăn một mình tại Hàn Quốc: Mẹo và những nhà hàng tốt nhất dành cho người đi ăn một mình ở đâu?

[Trả lời nhanh: Việc ăn một mình (Honbap) ở Hàn Quốc hiện nay cực kỳ phổ biến, bạn không cần phải lo lắng bị kỳ thị. Hãy tìm các quán có máy Kiosk tự động hoặc bàn ghế quầy bar, và tránh giờ cao điểm buổi trưa từ 12:00 đến 13:00 để thoải mái nhất.] Có một năng lượng đặc biệt ở đây.

Văn hóa Honbap: Đừng ngại ngùng!

Hồi mình mới đặt chân đến Seoul năm 2016, thú thật là mình đã có một trải nghiệm khá “quê”. Mình bước vào một quán thịt nướng thơm nức mũi ở Hongdae lúc 7 giờ tối, bụng đói meo, nhưng nhân viên vừa thấy mình đi một mình đã xua tay bảo “No, 2 people minimum”. Lúc đó tủi thân kinh khủng, đành lủi thủi ra cửa hàng tiện lợi mua mì gói. Nhưng giờ thì khác rồi! Xu hướng Honbap đã thay đổi hoàn toàn bộ mặt ẩm thực Hàn. Tuy nhiên, vẫn có một luật ngầm: tránh vào các quán chuyên lẩu hoặc nướng vào giờ vàng. Cá nhân mình thấy đi ăn lúc 1 giờ 30 chiều là tuyệt nhất – quán vắng tanh, yên tĩnh, tha hồ vừa ăn vừa lướt điện thoại mà không ai để ý.

  • Tìm máy Kiosk: Đây là dấu hiệu chắc chắn 100% quán đó thân thiện với khách đi lẻ.
  • Ghế quầy bar (Datchi): Nếu nhìn qua cửa kính thấy dãy bàn dài hướng vào tường hoặc bếp, cứ tự tin đẩy cửa vào.
  • Nhãn dán Honbap: Một số quán dán sticker “Honbap Welcome” ngay cửa, dù hơi hiếm.

Gọi món sao cho chuẩn bài?

Cái này quan trọng nè, vì nhiều món Hàn mặc định là suất cho 2 người trở lên (2-in-bun). Có lần mình hí hửng gọi một nồi hầm Budae Jjigae ở gần ga Myeongdong vì thấy hình hấp dẫn quá. Kết quả là họ bê ra cái nồi to như cái chậu, bà chủ quán nhìn mình kiểu “Con bé này ăn hết thế nào được?”, ngại muốn xỉu luôn. Bài học xương máu: hãy tìm các món được phục vụ trong thố đất đơn (Ttukbaegi) hoặc tô riêng. Giá cả cho một bữa ăn kiểu này thường rất hợp lý, chỉ tầm 8.000 - 12.000 KRW (khoảng 150k - 220k VNĐ). Các lựa chọn an toàn tuyệt đối:

  1. Gukbap (Cơm canh): Món “quốc dân” cho dân văn phòng ăn trưa, nóng hổi và siêu nhanh.
  2. Bibimbap: Luôn luôn là suất một người, đầy đủ rau thịt, ăn xong no đến chiều.
  3. Donkatsu: Thịt heo chiên xù ở Hàn miếng to chà bá, ăn một mình bao phê.

Chiến đấu với máy Kiosk

Đừng hoảng khi thấy cái máy to đùng toàn chữ Hàn. Hầu hết các máy hiện đại ở Seoul đều có nút đổi ngôn ngữ (thường là cờ Anh hoặc chữ “English”) ở góc trên hoặc dưới màn hình. Nhưng mà, đôi khi đời không như mơ, có mấy quán nhỏ máy cũ rích chả có tiếng Anh đâu. Mẹo của mình là dùng Google Lens quét màn hình, hoặc đơn giản là… nhìn hình mà bấm. Quy trình thường là: Chọn món -> Chọn “Eat in” (Ma-jang) hoặc “Take out” (Po-jang) -> Nhét thẻ vào khe. Tiếng máy in hóa đơn “rẹt rẹt” nghe vui tai lắm, nhớ cầm lấy phiếu số thứ tự nhé. Thật sự thì mình thích gọi qua Kiosk hơn, đỡ phải ấp úng giao tiếp khi tiếng Hàn chưa sõi.

Cách trải nghiệm Ăn một mình tại Hàn Quốc: Mẹo và những nhà hàng tốt nhất dành cho người đi ăn một mình như người bản địa

Việc hiểu rõ văn hóa “Honbap” không chỉ giúp bạn tránh khỏi những cái lắc đầu từ chối phục vụ tại các nhà hàng truyền thống, mà còn mở ra cơ hội trải nghiệm ẩm thực địa phương một cách tự do và tiết kiệm nhất. Thay vì loay hoay tìm bạn đồng hành, bạn có thể chủ động thưởng thức mọi món ngon từ bình dân đến cao cấp bất cứ lúc nào bạn muốn. Thật lòng, khá ấn tượng.

Vượt qua rào cản tâm lý xã hội

Thú thật nhé, lần đầu tôi đến Seoul cách đây vài năm, việc kiếm chỗ ăn trưa một mình quả là một trải nghiệm… toát mồ hôi hột. Tôi nhớ rõ cảm giác đứng ngơ ngác trước một quán Dakgalbi ở Hongdae lúc 2 giờ chiều, bụng thì đói meo, mùi thịt nướng thơm nức mũi bay ra, nhưng nhân viên chỉ xua tay lạnh lùng: “No solo, 2 people minimum” (Không tiếp khách lẻ, tối thiểu 2 người). Lúc đó vừa quê vừa đói, chỉ muốn tìm đại cửa hàng tiện lợi nào đó cho xong chuyện. Nhưng giờ thì mọi chuyện đã khác hẳn rồi! Văn hóa xã hội tại Hàn Quốc đang thay đổi chóng mặt. Người trẻ Hàn Quốc ngày càng coi trọng chủ nghĩa cá nhân và sự riêng tư. Việc ăn một mình không còn bị coi là “đáng thương” hay “không có bạn bè” nữa, mà được xem là thời gian quý báu để “sạc pin” bản thân, thoát khỏi áp lực công việc và giao tiếp xã hội (hoesik).

  • Bạn sẽ thấy rất nhiều người đeo tai nghe, vừa xem phim trên điện thoại vừa ăn ngon lành.
  • Không ai soi mói hay đánh giá bạn cả, ai cũng bận rộn với thế giới riêng của họ.
  • Nhiều nhà hàng hiện nay thiết kế ghế ngồi hướng vào tường hoặc có vách ngăn để tạo sự thoải mái tối đa.

Lợi ích sức khỏe và sự tiện lợi

Một điểm cộng to đùng mà tôi nhận ra sau nhiều chuyến đi độc hành là các quán chuyên Honbap thường cực kỳ chú trọng đến sức khỏe và tốc độ. Thay vì những bữa tiệc nướng đầy dầu mỡ hay lẩu cay nóng thường thấy khi đi nhóm, các thực đơn cho người ăn một mình thường cân bằng dinh dưỡng hơn nhiều. Bạn có thể dễ dàng tìm thấy một suất cơm trộn Bibimbap đầy rau tươi, canh đậu tương Doenjang-jjigae nóng hổi kèm theo 3-4 món banchan (món phụ) chỉ với giá khoảng 8.000 đến 12.000 KRW. Cái cảm giác bước vào quán, thao tác vèo vèo trên máy Kiosk (máy tự gọi món) mà không cần bập bẹ tiếng Hàn, rồi 5 phút sau có đồ ăn ngay, nó thực sự rất “đã”.

  1. Kiểm soát khẩu phần tốt hơn: Không bị ép ăn cố cho hết phần lẩu chung.
  2. Tiết kiệm thời gian: Ăn nhanh, gọn, lẹ để còn đi tham quan chỗ khác.
  3. Vệ sinh an toàn: Mỗi người một khay riêng, không chấm chung, gắp chung. Bạn sẽ ngửi thấy mùi nhang khi vào. Cá nhân tôi thấy, xu hướng này thậm chí đã được quốc tế công nhận khi ngày càng nhiều quán ăn đạt giải Michelin Bib Gourmand cũng thiết kế không gian thân thiện cho khách lẻ. Thật lòng mà nói, tôi từng ghé một quán mì nổi tiếng gần ga Myeongdong, không gian tuy nhỏ nhưng ấm cúng lạ thường, tiếng xì xụp húp mì của những vị khách đi một mình tạo nên một bản hòa tấu âm thanh rất đỗi đời thường và thú vị.

Tầm quan trọng của Ăn một mình tại Hàn Quốc: Mẹo và những nhà hàng tốt nhất dành cho người đi ăn một mình

Thực sự mà nói, mùa xuân và mùa thu là thời điểm “vàng” cho dân honbap (ăn một mình). Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác vào tháng 10 năm ngoái, mua một hộp cơm nắm tam giác ở cửa hàng tiện lợi GS25 rồi ra ghế đá công viên Hangang ngồi ăn. Có một mùi hương đặc trưng. Ngược lại, mùa hè ở Hàn nóng ẩm kinh khủng – cái kiểu nóng dính dấp khiến bạn chỉ muốn chui tọt vào quán nào có máy lạnh ngay lập tức. Theo người dân địa phương, lúc đó, việc tìm một quán ăn chấp nhận khách đi một mình trở nên áp lực hơn hẳn vì bạn không muốn lang thang ngoài trời lâu. Gió sông thổi mát rượi, lá vàng rơi lả tả, cảm giác tự do vô cùng chứ chẳng hề cô đơn chút nào. Nhược điểm duy nhất là [Câu trả lời nhanh: Nếu bạn ngại ánh mắt người khác, hãy tránh xa khung giờ từ 12:00 trưa đến 1:00 chiều. Đây là lúc nhân viên văn phòng đổ ra đường ăn trưa, các quán xá chật ních và ồn ào khủng khiếp.]

Canh Giờ “Chuẩn” Để Không Bị Soi

Kinh nghiệm “xương máu” của tôi là hãy đi lệch giờ ăn một chút. Tốt nhất là tầm 11:00 sáng hoặc sau 1:30 chiều.

  • Buổi trưa: Vào lúc 1:30 chiều, các quán ăn thường vắng tanh. Bạn có thể thoải mái ngồi bàn rộng mà không bị chủ quán “nhìn ngó” hay cảm thấy có lỗi vì chiếm chỗ của nhóm đông người.
  • Buổi tối: Nên đi ăn sớm khoảng 5:30 chiều. Có lần tôi vào quán thịt nướng lúc 7 giờ tối – giờ cao điểm của các buổi tiệc công ty (hwesik) – tiếng cụng ly, hò hét ồn đến mức tôi ăn vội ăn vàng cho xong rồi chuồn lẹ. Thật sự là một trải nghiệm không mấy dễ chịu.

Món Ăn Theo Mùa & Lễ Hội

Nói về đồ ăn thì ôi thôi, mỗi mùa một vị. Mùa hè mà làm bát mì lạnh Naengmyeon (giá khoảng 9.000 - 12.000 KRW) thì “hết nước chấm”, nước dùng đá bào mát lạnh làm tê cả răng. Nhưng tôi khuyên bạn nên thử thách bản thân với món Samgyetang (gà hầm sâm) vào những ngày nóng nhất. Hồi mới sang, tôi thấy lạ lắm, sao trời nóng lại ăn đồ nóng hổi? Nhưng ăn xong toát mồ hôi lại thấy người nhẹ nhõm, khỏe khoắn hẳn ra. Nếu bạn đi các lễ hội ẩm thực vào mùa xuân hay thu, hãy cẩn thận vì khẩu phần ăn ở các lều (pojangmacha) thường rất lớn, dành cho 2-3 người nhậu. Điều thú vị là thay vào đó, hãy nhắm vào các xe tải đồ ăn (food trucks). Món gà xiên que hay tôm nướng bơ tỏi ở đây vừa miệng cho một người, giá cũng mềm hơn, chỉ tầm 5.000 KRW. Cá nhân tôi thấy cầm đồ ăn đi dạo ngắm cảnh còn thú vị hơn là ngồi ru rú một chỗ trong lều.

Lưu ý theo mùa về Ăn một mình tại Hàn Quốc: Mẹo và những nhà hàng tốt nhất dành cho người đi ăn một mình

Nếu bạn đang lo lắng không biết ăn ở đâu, hãy đi thẳng tới các khu vực trường đại học như Hongdae hoặc Sinchon, hoặc các khu văn phòng nhộn nhịp ở GangnamYeouido. Ở đây đầy rẫy những quán ăn thiết kế riêng cho người đi một mình, từ chuỗi cửa hàng tiện lợi đến các quán mì ramen mở 24 giờ, nên bạn sẽ chẳng bao giờ cảm thấy mình là người duy nhất đang ăn lẻ loi đâu. Thực ra tốt hơn tôi mong đợi. Buổi chiều ngày thường ít đông hơn.

Các khu vực “thân thiện” nhất Seoul

Thú thật là lần đầu tiên đến Seoul, tôi đã từng đi lang thang gần 30 phút chỉ vì ngại bước vào một nhà hàng thịt nướng một mình. Nhưng rồi tôi nhận ra, bí quyết nằm ở vị trí. Các khu vực quanh trường đại học như Ewha, Sinchon, hay Hongdae thực sự là thiên đường cho dân “honbap”. Ở đây sinh viên chạy đua với thời gian, vừa ăn vừa lướt điện thoại là chuyện cơm bữa, chẳng ai quan tâm bạn đang làm gì đâu.

  • Gangnam & Yeouido: Vào giờ trưa (khoảng 11:30 - 13:00), bạn sẽ thấy hàng dài nhân viên văn phòng đeo thẻ xanh đỏ đi ăn một mình. Họ ăn rất nhanh và rời đi cũng nhanh.
  • Sinchon: Có rất nhiều quán buffet lẩu hoặc mì lạnh thiết kế ghế ngồi quay mặt vào tường hoặc có vách ngăn, cảm giác cực kỳ riêng tư.
  • Mẹo nhỏ: Tránh khung giờ cao điểm 12:00 - 13:00 nếu bạn không muốn phải xếp hàng chờ đợi trong cái nắng gắt (hoặc cái gió lạnh thấu xương) của Seoul. Đi ăn tầm 13:30 là đẹp nhất.

Chuỗi nhà hàng hiện đại và Kiosk

Thời đại bây giờ tiện thật đấy, cứ bước vào quán, bấm bấm cái máy Kiosk (máy gọi món tự động) là xong, chẳng cần mở miệng nói câu nào với nhân viên nếu tiếng Hàn của bạn chỉ dừng ở mức “Annyeonghaseyo”. Cá nhân tôi rất hay ghé Lotteria hoặc Mom’s Touch khi cần nạp năng lượng nhanh, nhưng nếu muốn ăn cơm tử tế thì hãy tìm đến các chuỗi như Ssada Gimbap hay Gimbap Cheonguk.

  1. Kimbap Cheonguk (Thiên đường Kimbap): Quán này như kiểu “cứu tinh” của tôi vậy. Mở 24/7, menu dán đầy tường, giá chỉ từ 4,000 - 8,000 KRW.
  2. Dookki: Đừng nghĩ lẩu là phải đi đông, nhiều chi nhánh giờ đã bố trí bàn đơn rồi, tha hồ mà nhúng.
  3. Ý kiến cá nhân: Thực lòng mà nói, đồ ăn ở các chuỗi này không phải là “tinh hoa ẩm thực” đâu, vị nó hơi công nghiệp một chút, nhưng nó an toànthoải mái tuyệt đối cho tâm lý của người đi một mình.

Những “viên ngọc ẩn” trong chợ truyền thống

Nếu bạn đủ can đảm (và tôi khuyên bạn nên thử), hãy chui vào mấy con hẻm nhỏ hoặc chợ truyền thống như Gwangjang hay Namdaemun. Hơi ồn ào tí, tiếng bát đĩa va vào nhau loảng xoảng, mùi dầu mỡ bốc lên nồng nặc, nhưng đó mới là Hàn Quốc “thật”. Có lần tôi ngồi ăn canh bánh gạo (tteokbokki) ở một sạp hàng giữa chợ Gwangjang lúc 3 giờ chiều, cô chủ quán cứ liên tục múc thêm nước dùng nóng hổi cho tôi dù tôi chẳng gọi thêm, cảm giác ấm lòng lạ lùng. Hãy để ý những quán có chữ “Gisa Sikdang” (기사식당). Đây là quán cơm dành cho tài xế taxi.

  • Đồ ăn cực ngon, rẻ (tầm 8,000 - 10,000 KRW) và suất ăn thì khổng lồ vì các bác tài cần nhiều năng lượng.
  • Quan trọng nhất: 90% khách ở đây là ăn một mình! Bạn sẽ thấy các bác tài vừa ăn vừa xem TV rất tự nhiên.
  • Đừng ngại ngồi ghép bàn nhé, ở mấy chỗ này chuyện đó bình thường như cân đường hộp sữa vậy.

Gợi ý từ chuyên gia

Việc đi ăn một mình ở Hàn Quốc không khó, nhưng bạn cần nắm rõ vài “luật ngầm” để tránh bị quê độ. Cái mà không ai nói cho bạn là câu trả lời nhanh là đừng bao giờ bước vào quán thịt nướng nổi tiếng lúc 7 giờ tối, và hãy chuẩn bị tinh thần trả tiền cho 2 suất ăn nếu bạn muốn thưởng thức các món lẩu hay hầm đặc biệt. Thật lòng, khá ấn tượng.

”Cơn Ác Mộng” Giờ Cao Điểm

Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên lang thang ở Hongdae lúc 7 giờ tối, bụng đói cồn cào vì mùi Samgyeopsal (thịt ba chỉ nướng) thơm nức mũi tỏa ra từ con hẻm nhỏ. Tôi hăm hở bước vào một quán đông nghịt người, tiếng ly chén va vào nhau leng keng vui tai lắm. Nhưng vừa thấy tôi giơ 1 ngón tay (ý là đi 1 người), cô chủ quán đã xua tay và làm dấu “X” chéo tay ngay lập tức. Cảm giác lúc đó… ê chề thực sự! Thực ra thì, vấn đề không phải là họ ghét khách du lịch đâu, mà là giờ đó mỗi bàn đều quý như vàng với doanh thu tính theo đầu người.

  • Tránh khung giờ 12:00 - 13:00 (dân văn phòng ăn trưa)
  • Tránh khung giờ 18:00 - 20:00 (giờ ăn tối và nhậu)
  • Hãy đi lúc 2-4 giờ chiều hoặc sau 9 giờ tối, lúc đó quán vắng tanh, nhân viên cũng dễ tính hơn hẳn.

Cạm Bẫy “2 Suất Trở Lên” (2-inbun)

Rất nhiều món ngon như Budae Jjigae (lẩu quân đội) hay Dakgalbi (gà xào bắp cải) mặc định chỉ phục vụ từ 2 suất trở lên. Đừng cố tranh cãi hay nài nỉ nhân viên cho gọi 1 suất, vô ích thôi à. Một mẹo nhỏ mà tôi hay dùng: Nếu quá thèm món đó, cứ mạnh dạn gọi 2 suất và trả tiền cho cả hai! Có lần tôi chấp nhận trả 24,000 KRW (khoảng 450k VND) cho nồi lẩu kim chi to đùng chỉ để thỏa mãn cơn thèm. Đắt hơn chút nhưng đáng đồng tiền bát gạo, và bạn hoàn toàn có thể nhờ họ gói phần thừa mang về khách sạn ăn khuya.

Đừng Chiếm Bàn Lớn Một Cách Vô Tư

Cái này liên quan đến văn hóa “nunchi” (sự tinh tế/nhạy cảm) cực kỳ quan trọng của người Hàn. Có lần tôi thấy một bạn khách du lịch hồn nhiên ngồi phịch xuống bàn 4 người trong khi quán đang chật cứng, làm mọi người cứ nhìn chằm chằm rất khó chịu. Khi bước vào quán, hãy đảo mắt tìm ngay:

  1. Ghế quầy bar (bar seats) hoặc bàn dài hướng vào tường.
  2. Bàn nhỏ dành cho 2 người ở góc khuất.
  3. Nếu chỉ còn bàn lớn, hãy đứng đợi nhân viên sắp xếp chứ đừng tự ý ngồi xuống. Những quán có máy order tự động (Kiosk) ngay cửa thường là “thiên đường” cho dân honbap chúng mình vì đỡ phải giao tiếp nhiều, cứ thấy máy là yên tâm vào thôi Không khí buổi sáng mát lạnh rất dễ chịu.