Tìm hiểu về Bí kíp “sống sót” qua mùa đông Hàn Quốc: Lễ hội băng Hwacheon Sancheoneo và các khu trượt tuyết
Để mình nói nhanh nhé: Mùa đông Hàn Quốc lạnh “cắt da cắt thịt” theo đúng nghĩa đen, nhưng nếu bạn bỏ qua lễ hội băng Hwacheon hay các khu trượt tuyết chỉ vì sợ lạnh thì phí cả chuyến đi. Bí quyết nằm ở chiếc áo phao dáng dài (long padding) thần thánh và miếng dán giữ nhiệt - trang bị đủ hai thứ này là bạn có thể “quẩy” tưng bừng từ sáng đến đêm mà không lo chết cóng.
Cái lạnh không đùa được đâu
Thú thật là hồi mới sang đây, mình đã từng rất chủ quan khi nghĩ rằng chỉ cần mặc nhiều áo len là đủ. Sai lầm to lớn! Cái gió ở đây nó luồn qua từng lớp áo, cảm giác như kim châm vào da vậy. Bạn sẽ thấy người Hàn ai cũng mặc những chiếc áo phao dài đến mắt cá chân, trông hơi cồng kềnh tí nhưng cực kỳ hiệu quả. Một buổi sáng bước ra khỏi nhà ga, hít một hơi thôi là mũi đã tê cứng rồi, nhưng cái không khí trong veo và bầu trời xanh ngắt của mùa đông lại có một sức hút kỳ lạ khiến mình muốn lao ngay ra đường.
- Miếng dán giữ nhiệt (Hot pack): Mua ở cửa hàng tiện lợi CU hay GS25, giá chỉ tầm 1.000 - 1.500 won. Dán vào lưng và bỏ hai cái vào túi áo khoác là ấm sực.
- Giày: Tuyệt đối đừng mang giày vải mỏng. Hãy chọn boots có lót lông hoặc chống thấm nước, vì tuyết tan sẽ làm ướt chân cực nhanh.
Lễ hội băng Hwacheon Sancheoneo: Hơn cả một lễ hội
Nói đến mùa đông mà không nhắc đến Hwacheon thì quả là thiếu sót lớn. Mình nhớ mãi lần đầu tiên ngồi câu cá trên mặt sông đóng băng dày cả mét. Lúc đầu thì hào hứng lắm, nhưng ngồi im khoảng 15 phút là cái lạnh từ dưới băng nó thấm ngược lên chân. Chà, lúc đó mới thấy giá trị của việc chuẩn bị kỹ. Nhưng cảm giác khi cần câu giật giật, kéo lên được con cá Sancheoneo tươi roi rói thì… ôi chao, mọi cái lạnh tan biến hết! Không khí ở đó nhộn nhịp khủng khiếp, tiếng người hò reo, mùi cá nướng thơm phức tỏa ra từ khu bếp cộng đồng làm bụng mình cứ sôi lên sùng sục. Điều thú vị là cá nhân mình thấy món gỏi cá sống ở đây ngon hơn hẳn cá nướng, thịt dai và ngọt lịm. Vé vào cửa khoảng 15.000 won, nhưng họ sẽ hoàn lại một phần bằng phiếu mua hàng nông sản địa phương, tính ra cũng khá hời.
Trượt tuyết gần Seoul: Đi về trong ngày
Nếu không có nhiều thời gian đi xa, các khu trượt tuyết như Vivaldi Park hay Elysian Gangchon là lựa chọn hợp lý nhất vì có xe bus đưa đón miễn phí từ Seoul (nhớ đặt trước nhé). Cá nhân mình thích đi trượt đêm hơn, tầm sau 19h. Lúc này vắng khách, tuyết được làm lại nên mượt hơn, và ánh đèn phản chiếu trên tuyết trắng nhìn lung linh cực kỳ. Một lưu ý nhỏ là đồ thuê ở resort thường hơi cũ và đắt. Theo người dân địa phương, lần trước mình với nhóm bạn thuê đồ ở các cửa hàng bên ngoài resort (rental shop) trên đường vào, tiết kiệm được kha khá tiền mà đồ lại đẹp và mới hơn hẳn. Đừng quên mang theo găng tay trượt tuyết riêng nếu không muốn phải mua đôi găng tay “giá cắt cổ” tại khu du lịch nhé
Tại sao Bí kíp “sống sót” qua mùa đông Hàn Quốc: Lễ hội băng Hwacheon Sancheoneo và các khu trượt tuyết quan trọng?
Thành thật mà nói, nếu bạn muốn cảm nhận trọn vẹn cái “chất” của mùa đông Hàn Quốc mà không bị đóng băng theo nghĩa đen, thì khung thời gian đẹp nhất là từ giữa tháng 1 đến đầu tháng 2. Lúc này, sông ở Hwacheon mới đóng băng đủ dày (trên 40cm) để hàng ngàn người đứng lên câu cá an toàn, và các sườn dốc trượt tuyết cũng có chất lượng tuyết “xốp” và mượt nhất. Đừng đi quá sớm vào tháng 12, tuyết nhân tạo nhiều và trượt cảm giác khá cứng, đau chân lắm. Tôi chắc chắn khuyên bạn nên thử.
Canh đúng dịp Lễ hội Sancheoneo
Lễ hội băng Hwacheon Sancheoneo thường diễn ra trong khoảng 3 tuần vào tháng 1. Mình nhớ lần đầu tiên mò đến đây, mình đã chọn đi vào tuần thứ 2 của tháng 1, khoảng 9 giờ sáng. Trời ơi, cái lạnh lúc đó phải tầm -12 độ C, gió thổi buốt tận xương sống dù đã dán 3 miếng giữ nhiệt. Nhưng đổi lại, không khí cực kỳ náo nhiệt. Mùi cá sancheoneo nướng thơm phức bốc lên từ khu lò nướng công cộng, hòa lẫn với tiếng hét phấn khích của mấy đứa nhỏ khi bắt được cá bằng tay trần… trải nghiệm đó xứng đáng từng xu. Lưu ý quan trọng về lịch trình:
- Ngày khai mạc: Rất đông vui nhưng chen chúc kinh khủng, xếp hàng lấy vé câu cá có khi mất cả tiếng.
- Giữa tuần (Thứ 3 - Thứ 5): Vắng hơn hẳn, bạn sẽ có không gian rộng rãi để thả mâu câu mà không lo dây cước bị rối vào người bên cạnh.
- Cuối tháng 1: Cá thường… khôn hơn và khó câu hơn chút xíu, nhưng vé thì dễ mua hơn.
Tránh “bẫy” Tết Nguyên Đán (Seollal)
Đây là kinh nghiệm xương máu của mình: Hãy check kỹ lịch Tết Nguyên Đán (Seollal) trước khi đặt vé máy bay. Nó thường rơi vào cuối tháng 1 hoặc đầu tháng 2. Vào dịp này, người Hàn đổ xô về quê hoặc đi du lịch gia đình, đường cao tốc tắc nghẽn kinh hoàng. Có lần mình kẹt xe trên đường đến khu trượt tuyết Vivaldi Park mất hơn 4 tiếng đồng hồ thay vì 1.5 tiếng như bình thường. Thêm nữa, giá phòng khách sạn và vé trượt tuyết dịp này cũng tăng vọt, có nơi đắt gấp đôi ngày thường. Nếu mục tiêu chính là trượt tuyết, hãy đi vào các ngày trong tuần và tránh xa kỳ nghỉ lễ. Cảm giác trượt một mạch từ đỉnh dốc xuống mà không phải né người liên tục nó “đã” gì đâu á. Mẹo nhỏ từ kinh nghiệm: còn nếu lỡ đi trúng dịp lễ, thì… thôi ráng chịu khó dậy thật sớm hoặc đi trượt đêm (Night Skiing) từ sau 6 giờ tối, lúc đó vắng và rẻ hơn nhiều.
Những địa điểm tốt nhất cho Bí kíp “sống sót” qua mùa đông Hàn Quốc: Lễ hội băng Hwacheon Sancheoneo và các khu trượt tuyết
Thực ra, người Hàn không chỉ đơn thuần là “chịu đựng” cái lạnh thấu xương đâu, mà họ biến nó thành một sân chơi khổng lồ để xả stress cực đỉnh. Trong chuyến thăm, Đối với họ, mùa đông lạnh giá chính là cái cớ hoàn hảo để tụ tập bạn bè, hâm nóng tình cảm qua các hoạt động thể chất mạnh và – quan trọng nhất – là để tận hưởng cảm giác “sống sót” cùng nhau. Có một năng lượng đặc biệt ở đây.
Hoài niệm và sự kết nối thế hệ
Hồi mới sang đây, mình cứ thắc mắc mãi sao trời lạnh -15 độ C mà người ta vẫn lũ lượt kéo nhau ra giữa sông băng ngồi câu cá. Hóa ra, Lễ hội băng Hwacheon Sancheoneo mang một ý nghĩa lịch sử sâu sắc hơn mình tưởng. Nó gợi nhớ về thời ông bà ngày xưa phải săn bắt để sinh tồn qua những mùa đông khắc nghiệt thiếu thốn lương thực. Mình nhớ như in cảnh một bác trai lớn tuổi kiên nhẫn dạy đứa cháu nội cách giật cần câu lúc 7 giờ sáng, dù tay bác đã đỏ ửng lên vì lạnh. Đó là sự kết nối thế hệ mà bạn khó thấy được ở thành phố Seoul xô bồ.
- Giá vé tham gia thường khoảng 15,000 KRW, nhưng họ thường tặng lại voucher nông sản trị giá 5,000 KRW.
- Mẹo nhỏ: Hãy mang theo ghế xếp nhỏ nếu không muốn ngồi bệt xuống băng lạnh buốt mông.
Trượt tuyết: Từ xa xỉ đến văn hóa đại chúng
Nói đến khía cạnh hiện đại, trượt tuyết (skiing) đã chuyển mình từ một môn thể thao quý tộc thành “thủ tục” mùa đông không thể thiếu của giới trẻ. Cá nhân mình thấy các khu như Vivaldi Park hay Yongpyong Resort giờ đây giống như sàn diễn thời trang mùa đông hơn là nơi tập luyện thể thao. Có lần mình bắt chuyến xe bus miễn phí (shuttle bus) lúc 5 giờ sáng để đi trượt tuyết, mệt rã rời nhưng nhìn thấy không khí hào hứng của đám sinh viên trên xe, tự nhiên thấy tỉnh cả ngủ. thú thật là đồ cho thuê ở trong resort đôi khi hơi cũ và đắt.
- Mẹo tiết kiệm: Nếu chịu khó thuê đồ ở các cửa hàng nằm dọc đường dẫn vào khu resort (bên ngoài cổng), bạn có thể tiết kiệm được tới 30-40% chi phí và đồ cũng đẹp, mới hơn nhiều.
Cái “tình” bên xe đồ ăn nóng hổi
Cuối cùng, lý do xã hội quan trọng nhất chắc chắn là vì… đồ ăn. Bạn sẽ không bao giờ hiểu hết vị ngon của xiên chả cá (Eomuk) hay bánh cá nướng (Bungeoppang) nếu chưa đứng ăn vội vàng trong cái lạnh cắt da cắt thịt, hơi thở phả ra khói. Người Hàn cực kỳ coi trọng cái không khí cùng nhau co ro bên quầy thức ăn, xuýt xoa vì nước dùng cay nóng. Đó là lúc rào cản xã hội dường như tan biến. Mình từng đứng ăn bánh gạo cay (Tteokbokki) với một nhóm người lạ ở khu trượt tuyết, và chỉ sau vài câu than thở về cái lạnh, mọi người đã cười nói như quen thân từ lâu. Điều thú vị là nhưng mà cẩn thận nhé, trời lạnh làm mình mất cảm giác no và say, coi chừng “cháy túi” vì ăn uống không kiểm soát đấy
Khi nào nên trải nghiệm Bí kíp “sống sót” qua mùa đông Hàn Quốc: Lễ hội băng Hwacheon Sancheoneo và các khu trượt tuyết
[Trả lời nhanh: Chuẩn bị tinh thần cho cái lạnh thấu xương và đám đông náo nhiệt. Mẹo nhỏ từ kinh nghiệm: Đừng quên mang theo miếng dán giữ nhiệt và tiền mặt lẻ cho các quầy đồ ăn đường phố.] Có một mùi hương đặc trưng. Vé vào khoảng 300,000 đồng.
Lễ hội băng Hwacheon: Hơn cả việc câu cá
Nói thật nhé, lần đầu tiên tôi đặt chân đến Hwacheon, cái lạnh ở đây làm tôi sốc – cảm giác như gió xuyên qua cả ba lớp áo giữ nhiệt của tôi vậy. Người dân địa phương thì dường như chẳng hề hấn gì, họ hào hứng khoan lỗ trên mặt sông đóng băng dày cả mét. Cái khoảnh khắc bạn giật dây câu và thấy con cá sancheoneo quẫy nước đi lên… chà, cảm giác đó thực sự gây nghiện. Mặc dù tay tôi tê cóng đến mức không cầm nổi cốc cà phê sau đó, nhưng trải nghiệm nướng con cá vừa bắt được ngay tại lò nướng công cộng (mùi thơm nức mũi, khói bay nghi ngút) thì tuyệt vời không gì bằng. Có một hoạt động mà tôi – thú thật là – không bao giờ dám thử lại: bắt cá bằng tay không. Nhìn người ta mặc áo phông cộc tay nhảy xuống hồ nước đá lạnh buốt thật sự rất “điên rồ” nhưng lại cực kỳ vui nhộn để đứng xem.
- Chi phí nướng cá: Chỉ khoảng 2.000 - 3.000 KRW một con, rất rẻ.
- Mẹo sống còn: Mang theo ghế nhỏ hoặc thảm xốp, ngồi xổm trên băng 2 tiếng đồng hồ là cực hình đấy.
- Vé vào cửa thường được hoàn lại một phần bằng voucher mua nông sản, nhớ đừng vứt đi nhé!
Trượt tuyết quanh Seoul: Tiện lợi nhưng đông đúc
Nếu bạn không muốn đi xa đến Gangwon-do sâu trong núi, các khu như Vivaldi Park hay Elysian Gangchon là lựa chọn thực tế nhất. Điểm trừ lớn nhất? Xếp hàng. Có lần tôi phải đợi gần 40 phút chỉ để lên cáp treo vào cuối tuần, khá nản. Nhưng bù lại, hệ thống xe buýt đưa đón miễn phí từ Seoul cực kỳ tiện lợi, bạn có thể ngủ một giấc ngon lành trên xe. Cá nhân tôi thích đi trượt tuyết đêm (night skiing) hơn hẳn. Tầm 10 giờ đêm, không khí loãng và sạch, đường trượt vắng tanh, và ánh đèn phản chiếu trên tuyết trắng nhìn rất “ảo”. Tuyết ở đây đa phần là nhân tạo nên hơi cứng nếu bạn ngã – tin tôi đi, mông bạn sẽ “biết ơn” nếu bạn mặc quần đệm bảo hộ đấy.
- Thuê đồ: Đồ cho thuê tại resort thường hơi cũ và xấu; nếu muốn chụp ảnh đẹp, hãy thuê ở các cửa hàng bên ngoài cổng resort (rẻ hơn khoảng 20%).
- Ăn uống: Giá mì tôm hay tokbokki trong khu trượt tuyết thường bị “đội” lên gấp đôi, nên mang theo ít đồ ăn nhẹ là tốt nhất.
- Di chuyển: Đặt xe buýt shuttle bus trước ít nhất 1-2 ngày, đặc biệt là mùa cao điểm. Cá nhân tôi nghĩ
Cách trải nghiệm Bí kíp “sống sót” qua mùa đông Hàn Quốc: Lễ hội băng Hwacheon Sancheoneo và các khu trượt tuyết như người bản địa
Nếu bạn muốn trải nghiệm mùa đông “đúng chất” Hàn Quốc, thì tỉnh Gangwon-do chính là câu trả lời duy nhất. Theo quan sát của tôi, nơi đây không chỉ có lễ hội băng Hwacheon Sancheoneo nổi tiếng toàn cầu mà còn sở hữu những khu trượt tuyết đẳng cấp nhất, với lượng tuyết rơi dày và chất lượng hơn hẳn khu vực quanh Seoul. Thực ra tốt hơn tôi mong đợi.
Lễ hội câu cá trên băng Hwacheon
Thú thật là lần đầu tiên đến đây, mình đã bị sốc nhiệt nhẹ vì cái lạnh thấu xương ở Hwacheon - cảm giác như gió lạnh luồn qua từng lớp áo khoác dày cộp vậy. Nhưng, không khí ở đây thì tuyệt vời ông mặt trời! Bạn sẽ thấy hàng nghìn người cùng ngồi trên mặt sông đóng băng, chăm chú nhìn xuống cái lỗ nhỏ xíu. Một vài kinh nghiệm xương máu của mình:
- Đừng mua cần câu ở cổng: Giá thường đắt hơn, hãy ghé các cửa hàng tiện lợi gần đó hoặc chuẩn bị từ trước.
- Khu nướng cá: Sau khi bắt được cá (hoặc mua nếu bạn không may mắn như mình hồi đó), hãy mang ngay đến khu nướng tập trung. Mùi cá nướng thơm lừng quyện với khói bếp giữa trời lạnh âm độ là trải nghiệm mình nhớ mãi. Phí nướng khoảng 2.000 - 3.000 won thôi.
Thiên đường trượt tuyết Gangwon-do
Nếu bạn hỏi mình nên đi đâu để trượt tuyết, thì Yongpyong Resort hay Vivaldi Park luôn là những cái tên hàng đầu. Vivaldi Park thì siêu tiện vì có xe buýt đưa đón miễn phí từ Seoul, nhưng cũng vì thế mà nó đông nghẹt người vào cuối tuần. Cá nhân mình lại thích Elysian Gangchon hơn một chút nếu đi trong ngày, vì nó nằm ngay gần ga tàu điện ngầm - bạn có thể đi tàu ITX từ Seoul đến ga Baegyang-ri chỉ mất khoảng 1 tiếng.
- Mẹo nhỏ: Nên đi trượt tuyết vào buổi tối (Night Skiing). Lúc này vắng hơn hẳn, tuyết được làm mới lại nên mượt hơn, và ánh đèn phản chiếu trên tuyết nhìn lung linh cực kỳ. Vé trượt đêm thường rẻ hơn khoảng 30-40% so với ban ngày.
Những lựa chọn ít xô bồ hơn
Ngoài những điểm nóng kể trên, nếu bạn muốn tránh đám đông, hãy thử ghé Lễ hội tuyết Taebaeksan. Nó không ồn ào như Hwacheon nhưng những bức tượng tuyết khổng lồ ở đây thực sự ấn tượng. Mình từng đi bộ lên núi Taebaek vào sáng sớm, tuyết phủ trắng xóa các cành cây khô, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng bước chân lạo xạo - một cảm giác bình yên khó tả mà bạn sẽ không tìm thấy ở các khu du lịch lớn đâu.
Những lỗi cần tránh
[Trả lời nhanh: Mùa đông Hàn Quốc khắc nghiệt hơn bạn tưởng nhiều, đừng bao giờ mặc quần jeans đơn thuần mà không có quần giữ nhiệt bên trong. Gió thốc vào thì lạnh thấu xương, tin mình đi.]
Đừng Chủ Quan Với Trang Phục
Nói thật thì, sai lầm lớn nhất mà mình thấy hầu hết du khách Việt mắc phải là đánh giá thấp cái lạnh ở đây. Lần đầu tiên mình đi lễ hội câu cá trên băng Hwacheon Sancheoneo, mình đã ngây thơ mang mỗi đôi tất cotton bình thường. Kết quả là sau 30 phút đứng trên mặt băng, ngón chân mình tê dại đi, cảm giác như không còn là của mình nữa vậy. Để không bị “đóng băng” giữa chừng, bạn nên lưu ý:
- Tuyệt đối không mặc vải cotton làm lớp trong cùng, mồ hôi ra sẽ làm bạn lạnh run ngay. Hãy đầu tư Heattech hoặc len merino.
- Miếng dán giữ nhiệt (hot pack) là “bùa hộ mệnh”. Mua ở cửa hàng tiện lợi CU hay GS25 chỉ tầm 1.000 - 1.500 KRW/cái, dán vào lưng và bỏ túi áo khoác.
- Đừng quên kem dưỡng ẩm. Gió mùa đông ở Seoul khô lắm, da mặt mình từng bị nứt nẻ đỏ ửng lên chỉ sau một buổi chiều đi dạo ở Myeongdong.
Những Cú Sốc Văn Hóa Nhỏ
Có một chuyện này hơi ngại nhưng mình phải kể để mọi người tránh. Hồi mới sang, mình có thói quen vừa đi vừa cầm ly cà phê hay đồ ăn vặt lên xe buýt. Ở Hàn Quốc, xe buýt nội đô (city bus) cấm mang đồ ăn uống có nguy cơ đổ vỡ lên xe. Bác tài xế đã nhìn mình chằm chằm và ra hiệu không được lên, lúc đó xấu hổ muốn độn thổ luôn. Thêm nữa, khi vào các nhà hàng truyền thống hay khu trượt tuyết có hệ thống sưởi sàn ondol, hãy để ý xem có cần cởi giày không nhé.
- Quan sát bậc thềm ở cửa ra vào.
- Đừng đi chân trần nếu có thể, mang tất sạch sẽ lịch sự hơn nhiều.
- Giữ trật tự ở nơi công cộng, đặc biệt là trên tàu điện ngầm lúc sáng sớm, mọi người thường rất im lặng hoặc ngủ.
Lên Kế Hoạch Quá Sát Giờ
Mình từng suýt lỡ chuyến đi trượt tuyết ở Vivaldi Park chỉ vì nghĩ rằng “đến nơi rồi mua vé cũng được”. Sai lầm to lớn! Mùa đông là mùa cao điểm, đặc biệt là cuối tuần hoặc dịp Tết Dương lịch. Vé xe buýt đưa đón miễn phí (shuttle bus) cho khách nước ngoài thường hết sạch trước cả tuần. Giá vé khoảng 20.000 - 30.000 KRW tùy chặng, nhưng nếu hết ghế ngồi mà phải mua vé đứng (standing ticket) trong 2 tiếng đồng hồ thì thực sự là cực hình đấy. Nếu bạn định đi tàu KTX đến các vùng núi như Gangwon-do để ngắm tuyết, hãy đặt vé trước ít nhất 2 tuần qua ứng dụng KORAIL Talk. Chẳng ai muốn đứng chôn chân khi vừa mệt vừa lạnh đâu, đúng không?