Skip to content

Khám phá Hướng dẫn toàn tập về văn hóa ăn thịt nướng Hàn Quốc và các loại thịt qua góc nhìn địa phương

White soup on black ceramic pot related to Learn how to navigate in Korea

Hướng dẫn toàn tập về văn hóa ăn thịt nướng Hàn Quốc và các loại thịt là gì?

Thịt nướng Hàn Quốc (Gogi-gui) không chỉ đơn thuần là việc nướng chín thức ăn, mà là một trải nghiệm văn hóa mang tính cộng đồng cao, nơi mọi người quây quần bên bếp than hồng ngay tại bàn ăn. Từ những quán lều bạt (Pojangmacha) bình dân với Samgyeopsal (ba chỉ heo) béo ngậy cho đến các nhà hàng sang trọng phục vụ bò Hanwoo đắt đỏ, điểm chung là không khí náo nhiệt và sự phong phú của các món ăn kèm (banchan). Cá nhân tôi nghĩ Vé vào khoảng 300,000 đồng.

Không khí ồn ào nhưng ấm cúng

Lần đầu tiên tôi bước vào một quán thịt nướng ở khu Hongdae vào khoảng 7 giờ tối thứ Sáu, điều đầu tiên đập vào thính giác chính là tiếng ồn. Tiếng thịt mỡ xèo xèo trên vỉ nướng, tiếng ly rượu soju va vào nhau “cạch cạch”, và tiếng cười nói rôm rả tạo nên một bản hòa âm hỗn độn nhưng đầy sức sống. Thú thật, lúc đầu tôi hơi bị “sốc nhiệt” vì khói và tiếng ồn, nhưng ngồi một lúc lại thấy chính cái không khí này mới làm nên vị ngon của bữa ăn. Người Hàn coi trọng văn hóa Hwesik (liên hoan đồng nghiệp) sau giờ làm, nên các quán thịt nướng buổi tối thường chật kín dân văn phòng. Trong chuyến thăm, một điểm trừ nhỏ là mùi khói sẽ ám chặt vào quần áo bạn - tôi từng phải treo áo khoác ngoài ban công khách sạn cả đêm mới bay hết mùi - nhưng nhiều quán hiện đại đã trang bị ghế rỗng ruột để bạn cất đồ vào trong, nhớ tận dụng nhé! Theo quan điểm của tôi,

Chọn thịt: Đâu chỉ có mỗi Ba chỉ?

Mặc dù Samgyeopsal là “quốc hồn quốc túy”, nhưng thế giới thịt nướng còn đa dạng hơn nhiều. Cá nhân tôi thì thấy nếu bạn muốn trải nghiệm sự tinh tế mà túi tiền rủng rỉnh, hãy thử Hanwoo (bò Hàn Quốc). Giá của nó khá “chát”, thường rơi vào khoảng 40.000 - 60.000 KRW (khoảng 750.000 - 1.100.000 VNĐ) cho một phần 150g bé xíu, nhưng độ mềm và vân mỡ thì tuyệt vời, tan ngay trong miệng. Song, nếu đi nhóm đông và muốn ăn no nê mà không đau ví, tôi vẫn khuyên bạn nên gọi combo thịt heo. Một số lựa chọn phổ biến khác:

  • Moksal (Nạc vai heo): Ít mỡ hơn ba chỉ, thịt dày và giòn, phù hợp cho ai sợ ngấy. Tôi thường gọi món này xen kẽ với ba chỉ để cân bằng vị giác.
  • Galbi (Sườn tẩm ướp): Thường là sườn bò hoặc heo được ướp sốt nước tương ngọt. Lưu ý là loại này rất dễ cháy do có đường, nên bạn phải lật thịt liên tục.
  • Hangjjeongsal (Thịt nọng heo): Khá hiếm và đắt hơn ba chỉ một chút, nhưng độ giòn sần sật của nó thì không chê vào đâu được.

Nghệ thuật cuốn “Ssam” chuẩn vị

Ăn thịt nướng mà không cuốn rau (Ssam) thì coi như chưa ăn đồ Hàn đúng điệu. Đừng chỉ gắp thịt chấm tương rồi bỏ vào miệng! Hãy lấy một lá xà lách hoặc lá kê (lá vừng - loại này có mùi hơi nồng, lần đầu ăn tôi thấy giống mùi bạc hà pha xà phòng nhưng giờ thì nghiện luôn), đặt lên đó một miếng thịt, chút cơm, kim chi nướng và quan trọng nhất là tép tỏi sống chấm Ssamjang (tương trộn). À, có một nguyên tắc nhỏ là bạn nên ăn hết miếng cuốn trong một lần cắn để thể hiện sự lịch sự, dù mồm có phồng lên một chút cũng không sao đâu, ai cũng vậy mà! Cái mà không ai nói cho bạn là Đừng quên là tất cả các loại rau và panchan đều được miễn phí và gọi thêm thoải mái (refill), nên cứ mạnh dạn hô to “Imo-nim” (cô ơi) để xin thêm nhé. Cái cảm giác cắn ngập răng cuốn thịt to đùng, vị béo của mỡ hòa quyện với vị cay nồng của tỏi sống và thanh mát của rau xanh thực sự rất “đã”.

Khi nào nên trải nghiệm Hướng dẫn toàn tập về văn hóa ăn thịt nướng Hàn Quốc và các loại thịt

Câu trả lời nhanh: Thời điểm tuyệt vời nhất để thưởng thức thịt nướng là vào bữa tối (sau 6 giờ chiều) vì không khí nhộn nhịp đặc trưng, nhưng nếu muốn tiết kiệm, hãy tận dụng các suất ăn trưa (Lunch Special) thường chỉ có giá khoảng 10.000 - 15.000 KRW. Mùa đông là mùa lý tưởng nhất để ngồi bên bếp than hồng, nhưng mùa hè cũng có cái thú riêng nếu bạn biết cách phối hợp món ăn.

Chọn giờ đi ăn “chuẩn” dân địa phương

Thú thật là, lần đầu đến Seoul, tôi cứ nghĩ thịt nướng thì ăn lúc nào chả được. Nhưng sau vài lần “hớ”, tôi mới nhận ra sự khác biệt lớn giữa trưa và tối. Buổi tối là lúc các quán BBQ thực sự “sống”, tiếng ly soju va vào nhau leng keng, tiếng thịt xèo xèo và mùi khói thơm lừng cả con phố – cái không khí đấy nó… đã gì đâu! Thế nhưng, một bí mật nhỏ mà ít khách du lịch để ý là thực đơn buổi trưa. Tôi từng ăn một suất Galbi-tang kèm thịt nướng buổi trưa ở Gangnam với giá rẻ hơn gần một nửa so với buổi tối. Nếu bạn muốn ăn thịt bò Hanwoo thượng hạng hay thịt lợn đen Jeju mà không muốn “đau ví”, hãy ghé quán vào khoảng 11:30 đến 14:00. Nhưng lưu ý nhé, một số quán nổi tiếng có thể bắt buộc phải gọi ít nhất 2 phần thịt (2 servings) ngay cả khi bạn đi một mình. Bạn sẽ ngửi thấy mùi nhang khi vào.

Mùa đông hay mùa hè mới là chân ái?

Cá nhân tôi cực kỳ, cực kỳ mê ăn thịt nướng vào mùa đông. Hãy tưởng tượng bạn đang run cầm cập vì cái lạnh -5 độ C ở ngoài đường, rồi bước vào một quán nướng ấm sực, hơi ấm từ than hồng phả vào mặt… cảm giác đó đúng là thiên đường. Có lần tôi ngồi ăn ở một quán lều bạt (pojangmacha) giữa trời tuyết, vừa nướng thịt ba chỉ vừa xuýt xoa vì lạnh và cay, kỷ niệm đó đến giờ vẫn in đậm trong tâm trí. Ngược lại, mùa hè ở Hàn Quốc (tháng 7, tháng 8) rất nóng và ẩm. Ngồi trước bếp than hừng hực lúc này có thể là một thử thách thực sự nếu quán không có điều hòa mạnh.

  • Mùa xuân/thu: Tuyệt vời để chọn những quán có chỗ ngồi ngoài trời (gọi là yujang), vừa thoáng mát vừa ngắm đường phố.
  • Mùa hè: Hãy chắc chắn gọi thêm Mì lạnh (Naengmyeon). Tin mình đi, vị nước dùng đá bào lạnh buốt ăn kèm miếng thịt nóng hổi là sự kết hợp “đỉnh của chóp” để giải nhiệt.
  • Mùa đông: Đừng quên gọi thêm canh kim chi (Kimchi-jjigae) hoặc trứng hấp nóng hổi để giữ ấm. Một điểm trừ nhỏ xíu là ăn xong quần áo sẽ ám mùi khói kinh khủng, nhất là vào mùa đông khi bạn mặc áo khoác dày. Lần đầu tôi đến, các quán thường có ghế rỗng ruột để bạn cất đồ vào trong, hoặc túi nilon to đùng để bọc áo khoác – nhớ dùng nhé, kẻo về khách sạn lại “thơm” mùi thịt nướng cả đêm

Hướng dẫn về Hướng dẫn toàn tập về văn hóa ăn thịt nướng Hàn Quốc và các loại thịt

Thịt nướng Hàn Quốc (K-BBQ) không chỉ đơn thuần là một bữa ăn, mà đã trở thành hiện tượng văn hóa toàn cầu nhờ sự kết hợp tài tình giữa hương vị đậm đà và trải nghiệm xã hội sôi động. Trong chuyến thăm, khác với các kiểu tiệc nướng phương Tây tập trung vào những tảng thịt lớn, K-BBQ đề cao sự cân bằng dinh dưỡng khi kết hợp thịt nướng nóng hổi với vô số loại rau tươi và món ăn kèm (banchan), tạo nên bữa ăn vừa ngon miệng vừa tốt cho sức khỏe. Miễn phí vào cửa.

Sức hút từ những con hẻm nhỏ

Thú thật là hồi tôi mới đặt chân đến Seoul cách đây vài năm, tôi đã bị “sốc văn hóa” nhẹ khi thấy hàng dài người xếp hàng trước một quán thịt nướng lụp xụp ở Hongdae lúc 10 giờ đêm. Mùi thịt ba chỉ cháy xèo xèo hòa lẫn với tiếng ly soju va vào nhau lách cách tạo nên một bản giao hưởng đường phố không lẫn vào đâu được. Cá nhân tôi thấy không khí ở đây khiến món ăn ngon hơn gấp bội phần. Giờ đây, dù K-BBQ đã phổ biến khắp thế giới, nhưng cái cảm giác ngồi trong một quán ăn tường ám khói, ồn ào và náo nhiệt tại Hàn Quốc vẫn là trải nghiệm “độc nhất vô nhị”. Theo người dân địa phương, bạn không chỉ ăn, mà bạn đang “thưởng thức” cả sự huyên náo đặc trưng của xứ sở Kim Chi. Buổi chiều ngày thường ít đông hơn.

Ăn thịt nhưng vẫn “healthy”?

Nhiều du khách lo lắng ăn đồ nướng sẽ nạp quá nhiều dầu mỡ, nhưng thực tế thì K-BBQ lại khá lành mạnh nếu bạn biết cách ăn đúng kiểu người bản địa. Điểm tôi thích nhất – và cũng là lý do tôi có thể ăn món này 3 lần một tuần mà không chán – chính là lượng rau xanh khổng lồ đi kèm. Tại sao nó lại tốt cho sức khỏe đến vậy?

  • Cuốn rau (Ssam): Quy tắc bất thành văn là “một miếng thịt, hai miếng rau”. Bạn sẽ dùng xà lách, lá vừng (món tủ của tôi, dù vị hơi nồng) để gói thịt, giúp cân bằng vị giác và tiêu hóa tốt hơn.
  • Kim chi và đồ chua: Các món lên men ăn kèm giúp giảm ngấy và hỗ trợ đường ruột cực tốt.
  • Kỹ thuật nướng: Vỉ nướng ở Hàn thường được thiết kế dốc hoặc có rãnh để mỡ thừa chảy đi, không đọng lại trên miếng thịt.

Trải nghiệm xã hội độc đáo

Có một điều làm tôi nhớ mãi là lần đầu tiên được bạn người Hàn dẫn đi ăn, tôi lóng ngóng không biết nên nướng thế nào. Ở đây, việc nướng thịt thể hiện sự quan tâm chăm sóc, thường là người nhỏ tuổi nhất hoặc nam giới sẽ đảm nhận vai trò “đầu bếp” tại bàn. Giá cả cũng rất đa dạng, từ những quán buffet bình dân chỉ khoảng 12,000 - 15,000 KRW (khoảng 220k - 280k VNĐ) cho sinh viên, đến những nhà hàng chuyên bò Hanwoo cao cấp có giá 50,000 KRW cho một suất nhỏ xíu 150g. Cái mà không ai nói cho bạn là nhưng dù ở mức giá nào, cái cảm giác tự tay lật miếng thịt vàng ruộm, chấm vào sốt ssamjang cay nồng rồi bỏ tọt vào miệng khi còn nóng hổi… ôi chao, nó thực sự gây nghiện đấy

Các địa điểm phổ biến cho Hướng dẫn toàn tập về văn hóa ăn thịt nướng Hàn Quốc và các loại thịt

Muốn tìm quán thịt nướng ngon ở Hàn Quốc thì thực ra… đi đâu cũng thấy, nhưng để có trải nghiệm “chuẩn local” nhất thì bạn nên ghé qua Euljiro cho không khí bụi bặm hoặc chợ Majang-dong nếu thèm bò Hanwoo cao cấp giá mềm. Đừng chỉ chăm chăm vào mấy nhà hàng sang chảnh ở Gangnam, vì thú thật là, “hồn cốt” của món nướng Hàn Quốc lại nằm ở mấy quán lề đường ồn ào cơ.

Hẻm Nướng Euljiro – Ồn Ào Nhưng “Chất”

Lần đầu mình lạc vào đây tầm 7 giờ tối, khói thịt nướng mịt mù đến mức… Nếu bạn hỏi mình đâu là nơi nhớ nhất, chắc chắn là mấy con hẻm nhỏ xíu ở Euljiro. Tôi nhận thấy rằng cay cả mắt, nhưng cái mùi thơm thì không cưỡng lại được. Ở đây không có máy lạnh đâu, toàn ngồi ghế nhựa ngoài trời thôi, mà lạ cái là ai cũng vui vẻ cụng ly chan chát.

  • Không khí: Cực kỳ náo nhiệt, ồn ào, đúng kiểu “nhậu” sau giờ làm của dân văn phòng Seoul.
  • Món nên gọi: Nogari (cá khô) nhắm rượu hoặc thịt ba chỉ nướng phên sắt.
  • Lưu ý nhỏ: Nhà vệ sinh ở khu này thường hơi cũ và khó tìm, nên chuẩn bị tinh thần trước nhé.

Chợ Majang-dong – Thiên Đường Bò Hanwoo

Thế nên dân sành ăn toàn kéo nhau ra chợ Majang-dong. Nói thật nhé, nếu muốn ăn bò Hanwoo (loại bò thượng hạng của Hàn) mà vào nhà hàng ở trung tâm thì ví tiền “khóc thét” ngay. Quy trình ở đây hơi khác một tí: bạn mua thịt tươi rói ở tầng 1, sau đó mang lên các nhà hàng ở tầng 2 để nướng. Điều thú vị là ghê ghê, nhưng miếng thịt đưa vào miệng thì tan chảy luôn. Hồi mới đến, mình hơi sốc vì cái ánh đèn đỏ quạch của các quầy thịt, nhìn hơi… Bạn chỉ cần trả tiền phí setup bàn (khoảng 5,000 - 6,000 KRW/người) là có đủ rau, kim chi và than nướng.

Khu Hongdae và Gangnam – Hiện Đại và Tiện Lợi

Nếu bạn ngại mùi khói ám vào quần áo (cái này ám ảnh thực sự đấy), thì các nhà hàng hiện đại ở Hongdae hay Gangnam là lựa chọn an toàn hơn. Hệ thống hút khói ở đây xịn hơn hẳn, và thực đơn thường có tiếng Anh hoặc hình ảnh rõ ràng. Cá nhân mình thấy ăn ở đây hơi… thiếu thiếu cái gì đó, kiểu hơi công nghiệp, nhưng bù lại dịch vụ cực kỳ tốt. Một số chuỗi nổi tiếng như Saemaeul Sikdang hay Wangbijib luôn giữ phong độ ổn định. À, nhớ thử món Yeoltan Bulgogi (thịt thái lát mỏng ướp sốt cay) nhé, mình ăn một lần là nghiện tới giờ luôn.

Tại sao Hướng dẫn toàn tập về văn hóa ăn thịt nướng Hàn Quốc và các loại thịt quan trọng?

[Trả lời nhanh: Văn hóa ăn thịt nướng Hàn Quốc không chỉ nằm ở hương vị mà còn ở không khí náo nhiệt và sự sẻ chia. Trong chuyến thăm, bạn nên chuẩn bị tinh thần cho những tiếng “cụng ly” rôm rả, mùi khói thơm lừng ám vào tóc và những quy tắc ngầm thú vị mà người bản địa luôn tuân thủ.] Nhược điểm duy nhất là

Rượu Soju và “Tỉ lệ vàng” Somaek

Thú thật là, lần đầu tiên bước vào một quán thịt nướng ở khu Hongdae lúc 7 giờ tối, tôi đã bị… sốc nhẹ. Tiếng thịt xèo xèo, tiếng cười nói và đặc biệt là tiếng ly va vào nhau canh cách khắp mọi nơi. Người Hàn hiếm khi ăn thịt nướng mà thiếu rượu. Nếu bạn không uống được rượu mạnh, hãy thử Somaek (Soju pha với bia). Hồi mới sang, tôi lóng ngóng tự pha và kết quả là… uống không nổi. Sau này một người bạn bản địa mới chỉ cho tôi “tỉ lệ vàng”: 3 phần Soju, 7 phần bia. Thật lòng mà nói, một mẹo nhỏ là đừng bao giờ tự rót rượu cho mình nhé, người Hàn coi đó là điềm xui đấy. Hãy đợi người khác rót và nâng ly bằng hai tay để thể hiện sự tôn trọng, nhất là với người lớn tuổi hơn. Tin tôi đi, nó dễ uống hơn hẳn và cực kỳ hợp để “giải ngấy” khi ăn thịt mỡ như Samgyeopsal. Tôi đến khoảng 3 giờ chiều.

Nghệ thuật cuốn “Ssam” và sai lầm “chí mạng”

Có một nguyên tắc bất di bất dịch mà tôi đã học được sau một pha “muối mặt”: Đừng bao giờ cắn đôi miếng thịt cuốn (ssam)! Tôi vẫn nhớ như in ánh mắt ái ngại của cô chủ quán khi thấy tôi cắn dở miếng rau cuốn to đùng, nước sốt ssamjang chảy tong tỏng xuống tay áo. Xấu hổ kinh khủng. Ở đây, bạn phải ăn trọn cả miếng cuốn trong một lần. Thế nên, bí quyết là đừng tham lam.

  • Chọn một lá xà lách hoặc lá vừng (perilla leaf - loại này có mùi hơi hăng nhưng ăn quen thì nghiện lắm).
  • Đặt một miếng thịt vừa phải, thêm chút kim chi nướng, một lát tỏi sống và chấm ssamjang.
  • Gói gọn lại sao cho vừa miệng và… “zô” luôn một lần. Cảm giác tất cả hương vị bùng nổ trong khoang miệng thực sự rất đã. À, nếu thấy nhân viên mang ra kéo, đừng ngạc nhiên nhé. Họ dùng nó để cắt thịt và kim chi đấy, siêu tiện lợi luôn.

Giữ “thần thái” và quần áo sạch thơm

Nói thật nhé, tôi yêu thịt nướng nhưng cực ghét cái mùi khói ám vào áo khoác mùa đông. Đi ăn xong mà lên tàu điện ngầm thì ôi thôi, ai cũng biết bạn vừa đi đâu về. Dù vậy, các quán ăn ở Hàn cực kỳ tâm lý vụ này. Hầu hết các ghế ngồi dạng thùng phuy tròn đều có nắp mở ra được. Bạn cứ nhấc nắp ghế lên, nhét áo khoác, túi xách vào trong đó. Vừa gọn, vừa không bị ám mùi.

  • Túi ni lông khổng lồ: Một số quán bình dân hơn sẽ phát cho bạn cái túi to đùng màu cam hoặc xanh. Đừng ngại, cứ nhét hết đồ vào.
  • Xịt khử mùi: Ở cửa ra vào thường có chai xịt Fabric Perfume miễn phí. Lúc thanh toán xong (thường khoảng 15.000 - 18.000 won/người cho bữa cơ bản), nhớ xịt lấy xịt để trước khi bước ra đường nhé. Cái không khí ồn ào, nghi ngút khói ấy, nghĩ lại thấy nhớ ghê gớm. Nó không sang trọng đâu, nhưng đó mới là chất Hàn Quốc thực sự mà bạn nên thử ít nhất một lần.

Những lỗi cần tránh

[Trả lời nhanh: Sai lầm phổ biến nhất là cố gọi chỉ một phần thịt tại các nhà hàng BBQ truyền thống. Hầu hết các quán đều có quy định “tối thiểu 2 phần” (2-inbun) cho đơn hàng đầu tiên, ngay cả khi bạn đi ăn một mình.]

Quy tắc gọi món “bất di bất dịch”

Thú thật là lần đầu tiên tôi bước vào một quán thịt nướng ở Hongdae vào khoảng 7 giờ tối, bụng đói meo, tôi đã vô tư gọi đúng một phần Samgyeopsal để ăn thử. Bạn biết không, cô chủ quán nhìn tôi như thể tôi vừa từ trên trời rơi xuống vậy! Ở Hàn Quốc, đặc biệt là các quán nướng, quy tắc ngầm (và đôi khi ghi rõ trên menu) là bạn phải gọi ít nhất 2 suất thịt cùng loại cho lượt gọi đầu tiên. Giá trung bình hiện nay khoảng 15.000 - 19.000 KRW cho một suất thịt heo 150g-180g. Đừng cố mặc cả hay năn nỉ, họ sẽ không phục vụ đâu. Một điều nữa làm tôi khá bối rối lúc mới sang là việc gọi cơm. Cơm trắng (gonggi-bap) thường không bao gồm trong giá thịt và bạn phải gọi riêng với giá khoảng 1.000 - 2.000 KRW.

  • Đừng chờ đến cuối bữa mới gọi cơm nếu bạn thích ăn kiểu cuốn thịt với cơm (ssam).
  • Canh kim chi hoặc canh đậu tương (Doenjang-jjigae) đôi khi được tặng kèm, nhưng ở các khu du lịch như Myeongdong thì thường phải mua riêng.

Đừng biến thịt nướng thành… thịt rang

Tôi thấy rất nhiều bạn du khách Việt Nam mình - kể cả tôi hồi xưa - có thói quen lật thịt liên tục vì sợ cháy. Đừng làm thế! Bí quyết để miếng thịt ba chỉ heo ngon “nhức nách” là sự kiên nhẫn. Hãy để mặt thịt vàng ruộm, mỡ chảy xèo xèo rồi mới lật. Nếu bạn lật quá nhiều, miếng thịt sẽ bị khô, cứng và mất đi độ ngọt tự nhiên. Cũng đừng cắt thịt quá sớm. Hãy đợi thịt chín khoảng 80% rồi mới dùng kéo cắt thành miếng vừa ăn. Tiếng kéo cắt “tách tách” sắc lẹm vào miếng thịt chín tới nghe sướng tai cực kỳ. À mà nè, nếu thấy vỉ nướng bị đen, hãy mạnh dạn giơ tay và nói “Bulpan-eul gala-juseyo” (Làm ơn thay vỉ nướng giúp tôi). Thật lòng mà nói, Đừng cố nướng trên cái vỉ đen sì, thịt sẽ bị ám mùi khét đắng rất khó chịu. Tôi chắc chắn đáng để bạn nên thử.

Những điều tuyệt đối tránh trên bàn ăn

Có một vài quy tắc văn hóa mà bạn thực sự cần để ý nếu không muốn bị người lớn tuổi ở bàn bên cạnh nhíu mày.

  1. Cắm đũa vào bát cơm: Tuyệt đối không. Hành động này giống hệt nghi thức cúng cho người đã khuất. Khi không dùng, hãy đặt đũa lên dụng cụ kê hoặc đặt ngay ngắn trên bàn.
  2. Từ chối rượu từ người lớn: Nếu đi ăn cùng người Hàn lớn tuổi hơn, việc từ chối ly rượu đầu tiên được coi là khá thô lỗ. Dù không uống được, bạn cũng nên nhận lấy, nhấp môi nhẹ rồi đặt xuống.
  3. Húp canh sùm sụp: Dù mì tôm thì được khuyến khích húp to tiếng, nhưng với canh và cơm trong bữa ăn trang trọng hơn, hãy cố gắng ăn uống nhẹ nhàng. Cá nhân tôi thấy việc tuân thủ mấy cái này ban đầu hơi gò bó, nhưng riết rồi quen, thấy nó cũng là một nét hay hay trong văn hóa của họ. Theo quan sát của tôi, quan trọng nhất vẫn là không khí vui vẻ, nên lỡ có sai xíu cũng đừng căng thẳng quá nhé

Lời khuyên thực tế cho Hướng dẫn toàn tập về văn hóa ăn thịt nướng Hàn Quốc và các loại thịt

Để trả lời nhanh câu hỏi “Chuẩn bị bao nhiêu tiền là đủ?”: Nếu bạn ăn thịt lợn (ba chỉ, nạc vai) thì trung bình khoảng 15.000 - 19.000 KRW (khoảng 280.000 - 350.000 VNĐ) cho một suất 150g-180g. Giữa chúng ta, còn nếu muốn thử thịt bò Hanwoo thượng hạng, hãy chuẩn bị tinh thần chi ít nhất 40.000 KRW cho mỗi phần nhé, đắt nhưng xắt ra miếng đấy.

Gọi món sao cho chuẩn?

Thú thật thì lần đầu tiên đi ăn thịt nướng ở Seoul, tôi đã khá ngây thơ khi nghĩ rằng “2 người gọi 2 suất” là đủ. Thật lòng mà nói, sai lầm to lớn! Bạn nên áp dụng công thức “số người + 1” để gọi món ngay từ đầu. Ở Hàn Quốc, một suất thịt (1 in-bun) thường định lượng khá ít so với sức ăn của người Việt mình. Ví dụ đi 2 người thì gọi luôn 3 suất, vừa đỡ phải chờ nướng đợt hai, vừa đỡ ngại với phục vụ khi gọi lắt nhắt. Tôi chưa hoàn toàn hài lòng. Một vài kinh nghiệm xương máu của tôi về khẩu phần ăn:

  • Thịt ba chỉ (Samgyeopsal): Món này nhiều mỡ, ăn nhanh ngấy nên gọi vừa đủ thôi.
  • Sườn tẩm ướp (Galbi): Vì có xương nặng ký nên phần thịt thực tế sẽ ít hơn bạn tưởng, cứ mạnh dạn gọi dư ra một chút.
  • Cơm và canh: Thường không bao gồm trong giá thịt, bạn phải gọi riêng món canh tương (Doenjang-jjigae) hoặc cơm trắng (Gonggi-bap) giá khoảng 1.000 - 3.000 KRW.

Người không ăn cay hoặc ăn chay thì sao?

Về độ cay, tin vui là hầu hết các loại thịt nướng nguyên bản (chưa tẩm ướp) đều không cay chút nào. hãy cẩn thận với các loại sốt chấm và món ăn kèm (banchan). Món canh kim chi hay mì lạnh trộn (Bibim-naengmyeon) có thể khiến bạn “bốc hỏa” nếu không quen. À mà, nếu bạn không ăn được cay, nhớ dặn nhân viên “An-maep-ge hae-ju-se-yo” (Làm ơn đừng làm cay) khi gọi các món canh nhé. Bạn có thể nghe tiếng nói chuyện của người địa phương. Còn với các bạn ăn chay đi cùng nhóm bạn vào quán thịt nướng… nói thật là hơi “cực” một chút. Hồi đi cùng cô bạn ăn chay trường của tôi đến khu Hongdae, chúng tôi đã phải chật vật tìm món. vẫn có giải pháp “chữa cháy”:

  1. Nấm nướng: Gọi thêm đĩa nấm tổng hợp, nướng lên chấm muối dầu mè cực kỳ thơm và ngọt.
  2. Canh tương (Doenjang-jjigae): Lưu ý cực lớn là phải hỏi kỹ xem họ có bỏ hải sản hay thịt vụn vào nước dùng không nhé.
  3. Trứng hấp (Gyeらん-jjim): Món này béo ngậy, nóng hổi, “cứu cánh” tuyệt vời cho những ai không muốn đụng đến thịt. Âm nhạc truyền thống vang lên. Cảm giác ngồi nghe tiếng mỡ xèo xèo trên vỉ nướng, mùi thơm nức mũi ám vào áo quần (đừng lo, ghế ngồi thường rỗng ruột để bạn cất áo khoác vào trong đó) thực sự là một trải nghiệm khó quên. Dù đôi khi khói bay cay xè mắt, nhưng cái không khí ồn ào, náo nhiệt kiểu Hàn Quốc ấy nó có sức hút kỳ lạ lắm. Có thể tốt hơn, nhưng